MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 13

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 13

1,055 từ · ~6 phút đọc

Tháng thứ ba của cuộc hẹn ước một năm bắt đầu bằng một tin sét đánh.

Xưởng xe "Dực Mô Tô" – giờ đã mang bảng hiệu chính thức là Công ty Cơ khí Dực – đang đối mặt với cuộc khủng hoảng lớn nhất kể từ khi thành lập. Một lô linh kiện cao cấp được nhập khẩu cho đội xe của tập đoàn Nam Phát bị hải quan thu giữ vì nghi ngờ hàng giả. Điều đáng nói là tất cả giấy tờ nhập khẩu vốn do Bình 'Còi' quản lý đã biến mất một cách bí ẩn.

Khương Dực ngồi trong văn phòng nhỏ hẹp, khói thuốc lá bay mịt mù. Trên bàn là thông báo đình chỉ hợp đồng tạm thời từ phía đối tác. Anh hiểu rất rõ, đây không phải là một sự nhầm lẫn. Đây là một đòn chí mạng từ đối thủ cạnh tranh – Garage Thành Phát, kẻ vốn luôn nắm giữ thị trường này trước khi Khương Dực xuất hiện.

"Dực ca, em thề là em đã cất chúng vào két sắt!" Bình 'Còi' quỳ dưới đất, giọng lạc đi vì hối hận. "Có kẻ đã đột nhập vào đêm qua..."

Khương Dực không mắng chửi. Anh chỉ im lặng, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn vào bản danh sách nợ ngân hàng đang đến hạn. Anh đã dùng căn nhà duy nhất của bà ngoại ở quê để thế chấp lấy vốn làm ăn. Nếu lần này đổ vỡ, anh không chỉ mất Diệp Ninh, mà còn mất đi nơi nương tựa cuối cùng của người thân duy nhất.

"Đứng dậy đi." Khương Dực trầm giọng, dập tắt điếu thuốc. "Mày có khóc thì hàng cũng không ra được. Đi tìm thằng Sơn 'Sẹo', bảo nó điều tra xem đêm qua thằng nào của Thành Phát lảng vảng quanh đây."

Bản năng của một gã trai hư trỗi dậy. Anh muốn tìm đến tận nhà tên chủ garage kia và dùng nắm đấm để giải quyết. Nhưng rồi, hình ảnh Diệp Ninh trong bộ váy xanh nhạt, ánh mắt đầy hy vọng ở buổi hẹn hò tuần trước hiện lên, kìm hãm con thú dữ trong anh lại.

“Nếu anh dùng bạo lực, anh sẽ thua bà Lâm ngay lập tức.” – Anh tự nhủ.

Thứ Bảy lại đến.

Diệp Ninh đứng đợi ở quán cà phê cũ, nhưng lần này, người đến không phải là một Khương Dực ngạo nghễ với nụ cười nhếch môi. Anh bước vào với gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng và bộ quần áo phẳng phiu thường ngày giờ hơi nhăm nhúm.

Bà Hạnh vẫn ngồi ở bàn bên cạnh, lần này bà không đọc báo mà nhìn Khương Dực với ánh mắt đầy sự thương hại xen lẫn đắc ý. Có lẽ, tin tức về sự cố của công ty anh đã truyền đến tai bà Lâm.

"Anh không sao chứ?" Diệp Ninh vừa chạm vào tay anh đã giật mình vì nó lạnh ngắt.

Khương Dực cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó còn đắng hơn cả ly cà phê đen không đường trên bàn. "Chỉ là hơi thiếu ngủ một chút thôi. Việc ở công ty hơi nhiều."

"Khương Dực, đừng nói dối em." Diệp Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô kiên định. "Em đã đọc báo sáng nay. Nam Phát đang xem xét việc kiện công ty anh vì vi phạm hợp đồng, đúng không?"

Khương Dực khựng lại, rồi anh thở hắt ra, gục đầu vào lòng bàn tay. "Ninh à, có lẽ mẹ em đúng. Tôi chỉ là một thằng thợ xe may mắn, tôi không đủ tầm để chơi trò chơi của những kẻ có tiền."

Lòng Diệp Ninh thắt lại. Đây là lần đầu tiên cô thấy Khương Dực bỏ cuộc. Gã trai từng một mình đối đầu với đám giang hồ để bảo vệ cô, giờ đây lại đang bị những con số và điều khoản hợp đồng quật ngã.

"Nhìn em này!" Diệp Ninh nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của anh, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của bà Hạnh. "Anh là Khương Dực. Anh có thể độ một chiếc xe nát thành siêu xe, thì anh cũng có thể vực dậy cái công ty này. Linh kiện giả? Vậy thì hãy tìm chứng cứ chúng bị tráo đổi. Hải quan giữ hàng? Hãy dùng luật pháp để đối đầu."

"Tôi không có quan hệ, cũng không có nhiều tiền để theo đuổi kiện cáo, Ninh ạ."

"Nhưng anh có em." Diệp Ninh thì thầm, đôi mắt cô lấp lánh sự quyết tâm mà trước đây chưa từng có. "Em là sinh viên ngành Tâm lý, nhưng em có những người bạn ở khoa Luật. Và em có số tiền tiết kiệm từ nhỏ đến lớn của mình. Em sẽ không để anh ngã xuống đâu."

"Tiểu thư Diệp Ninh, xin hãy giữ khoảng cách!" Bà Hạnh đứng dậy, bước tới can thiệp.

Diệp Ninh quay sang, lần đầu tiên cô dám nhìn thẳng vào người thân tín của mẹ mình với ánh mắt sắc lẹm: "Bà Hạnh, bà hãy về báo lại với mẹ tôi: Nếu mẹ muốn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu này để chia rẽ chúng tôi, thì mẹ đã nhầm rồi. Khương Dực không cô đơn đâu."

Khương Dực ngẩng đầu lên, nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Trong giây phút tối tăm nhất của cuộc đời, "gái ngoan" của anh đã hóa thành một nữ chiến binh để bảo vệ anh. Một luồng sức mạnh mới mẻ chảy dọc cơ thể anh.

"Được." Khương Dực siết chặt tay cô. "Tôi sẽ không thua. Vì em, tôi sẽ chơi ván bài này đến cùng."

Buổi hẹn hò kết thúc sớm hơn dự kiến, nhưng lần này, khi Khương Dực rời đi, bước chân anh không còn nặng nề nữa. Anh phóng xe về phía văn phòng của cha mình – người luật sư mà anh hứa không bao giờ nhờ vả. Vì Diệp Ninh, anh sẵn sàng vứt bỏ cái tôi cuối cùng của mình.

Tối đó, Diệp Ninh mở chiếc két sắt nhỏ trong phòng, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm và những món đồ trang sức quý giá. Cô biết, nếu mẹ phát hiện ra, cô sẽ mất tất cả. Nhưng so với việc mất đi Khương Dực, những thứ này chẳng có nghĩa lý gì.