MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 14

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 14

1,276 từ · ~7 phút đọc

Đêm tại biệt thự họ Diệp tĩnh mịch đến đáng sợ. Diệp Ninh ngồi trên sàn phòng ngủ, trước mặt cô là toàn bộ những gì cô trân quý nhất: một xấp sổ tiết kiệm, những món đồ trang sức kỷ niệm từ bà nội, và quan trọng hơn cả là một tập tài liệu pháp lý cô vừa nhờ Phương – một người bạn thân học khoa Luật – soạn thảo gấp.

Ánh đèn bàn hắt lên gương mặt Diệp Ninh, làm lộ rõ vẻ kiên định trong đôi mắt trong veo. Cô biết, nếu mẹ cô phát hiện ra cô đang dùng tiền của gia đình để hỗ trợ "kẻ thù", bà sẽ không chỉ gửi cô đi Anh mà có thể sẽ xóa sổ hoàn toàn cái tên Khương Dực khỏi thành phố này. Nhưng cô không sợ nữa. Sự phản kháng âm thầm bấy lâu nay đã bùng cháy thành một hành động quyết liệt.

Diệp Ninh gọi điện cho Phương qua chiếc điện thoại bí mật mà Khương Dực đã lén đưa cho cô trong một buổi hẹn.

"Phương, cậu gửi cho mình danh sách những kẽ hở trong hợp đồng của Thành Phát chưa? Cảm ơn cậu, mình nợ cậu lần này."

Tiếng Phương lo lắng vang lên: "Ninh, cậu đang chơi với lửa đấy. Bà Lâm mà biết mình giúp cậu, bố mình cũng gặp rắc rối. Nhưng vì cậu nói gã trai đó xứng đáng, mình tin cậu."

Sáng hôm sau, Diệp Ninh thực hiện kế hoạch. Cô xin phép đi thư viện trung tâm để nghiên cứu khóa luận, dưới sự giám sát của tài xế riêng. Tại thư viện, cô lén tráo đổi áo khoác với Phương trong nhà vệ sinh, nhờ Phương ngồi trong góc khuất đeo khẩu trang giả làm cô, còn bản thân mình thì thoát ra cửa sau.

Cô bắt taxi đến thẳng một khu phố sầm uất, nơi đặt văn phòng luật của ông Khương – cha ruột Khương Dực.

Ông Khương nhìn cô gái trẻ thanh tú, ăn mặc chỉnh tề đang ngồi đối diện mình, trên tay là xấp tiền và tài liệu. Ông khẽ đẩy gọng kính, giọng trầm ngâm: "Thằng Dực nó bảo tôi không được nhận bất cứ thứ gì từ cô. Nó nói nó không muốn em dính dáng vào đống bùn lầy này."

"Thưa bác," Diệp Ninh thẳng thắn nhìn vào mắt ông. "Anh Dực có thể bảo vệ cháu bằng sức mạnh của anh ấy, nhưng cháu bảo vệ anh ấy bằng cách của cháu. Đây không phải là bùn lầy, đây là tương lai của chúng cháu. Bác là luật sư, bác biết rằng bằng chứng về việc tráo đổi linh kiện của garage Thành Phát cần phải được đưa ra ánh sáng một cách hợp pháp. Số tiền này... cháu muốn bác dùng nó để thuê thám tử tư điều tra gã quản lý kho của Thành Phát. Cháu chắc chắn hắn ta đang nợ cờ bạc."

Ông Khương hơi ngạc nhiên. Ông thấy ở cô gái này một sự sắc sảo và gan lì không kém gì con trai mình. Một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt nghiêm nghị của ông: "Thằng nhóc đó... đúng là có mắt nhìn người."

Trong lúc đó, tại một quán bia xập xệ ở khu cảng, Khương Dực đang ngồi cùng Bình 'Còi' và Sơn 'Sẹo'. Anh mặc chiếc áo khoác đen, mũ lưỡi trai kéo thấp.

"Dực ca, tìm thấy thằng 'chuột cống' đó rồi. Nó đang lẩn trốn ở khu nhà kho cũ của Thành Phát. Đúng như anh đoán, nó bị thằng chủ bên đó mua chuộc để trộm tài liệu của xưởng mình," Sơn 'Sẹo' thì thầm.

Khương Dực siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Bản năng của một gã trai hư trỗi dậy, anh muốn lao đến đó ngay lập tức và cho tên phản bội kia một bài học nhớ đời. Nhưng đột nhiên, anh chạm vào chiếc vòng cổ nhỏ xíu bằng bạc mà Diệp Ninh đã đeo cho anh vào buổi hẹn trước – một món đồ đôi mà cô bí mật mua.

“Dực, anh đã hứa với em sẽ không dùng bạo lực cơ mà.”

Khương Dực hít một hơi thật sâu, nén cơn giận xuống. "Không được đánh nó. Bọn mày chỉ cần canh chừng, chụp ảnh tất cả những kẻ nó tiếp xúc. Chúng ta cần bằng chứng thép để gửi lên hội đồng quản trị của Nam Phát. Tao không muốn chỉ đòi lại công bằng, tao muốn Thành Phát phải biến mất khỏi ngành này."

Hai ngày sau, một cuộc họp khẩn cấp diễn ra tại trụ sở tập đoàn Nam Phát.

Giám đốc điều hành của Nam Phát nhìn xấp bằng chứng do ông Khương trình bày: Hình ảnh camera ghi lại cảnh quản lý kho Thành Phát nhận tiền, ghi âm cuộc gọi chỉ đạo tráo linh kiện, và đặc biệt là bản phân tích tài chính chứng minh sự gian lận của Thành Phát bấy lâu nay.

Kẻ đứng sau tất cả, ông Thành – chủ garage Thành Phát – mặt tái mét, không nói nên lời.

"Thưa các vị," Khương Dực bước vào phòng họp, lần này anh không mặc suit mà mặc bộ đồng phục kỹ thuật của công ty mình, tay vẫn còn dính chút vết dầu mỡ chưa kịp rửa kỹ. "Công ty Dực chúng tôi có thể nhỏ, nhưng chúng tôi không bán rẻ uy tín. Nếu các vị cần một đối tác trung thực, chúng tôi sẵn sàng chứng minh bằng kết quả công việc."

Cuộc lật kèo ngoạn mục ấy đã giúp Khương Dực không chỉ lấy lại hợp đồng mà còn được bồi thường một khoản lớn. Tên tuổi của "Dực Mô Tô" bỗng chốc nổi như cồn trong giới kỹ thuật.

Tối hôm đó, Khương Dực đứng dưới gốc cây đại thụ sau vườn nhà Diệp Ninh. Anh không huýt sáo, chỉ im lặng đứng đó như một bức tượng.

Diệp Ninh leo xuống, cô chưa kịp đứng vững đã bị một vòng tay to lớn, mạnh mẽ nhấc bổng lên. Khương Dực vùi đầu vào cổ cô, mùi hương nước hoa nhài dịu nhẹ khiến anh thấy bình yên đến lạ thường.

"Em đúng là một cô gái hư," Khương Dực thì thầm, giọng anh nghẹn lại. "Ai cho phép em bí mật đến gặp cha tôi? Ai cho phép em mang hết tiền tiết kiệm ra để cứu tôi?"

Diệp Ninh vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, cười khẽ: "Anh nói quy tắc là không được yêu anh, nhưng anh đâu có quy tắc nào cấm em cứu anh đâu?"

Khương Dực buông cô ra, nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh dưới ánh trăng. "Ninh, em đã cứu tôi không chỉ một lần. Cảm ơn em."

Anh cúi xuống, định đặt một nụ hôn lên môi cô, thì đột nhiên, ánh đèn pha từ cổng biệt thự bật sáng rực. Tiếng còi xe vang lên chói tai.

Bà Lâm bước xuống từ chiếc Mercedes đen bóng, gương mặt bà lạnh lùng như một tảng băng. Phía sau bà là hai vệ sĩ cao lớn.

"Màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân hạ đẳng này nên kết thúc ở đây thôi," bà Lâm lên tiếng, giọng nói sắc như dao cạo. "Diệp Ninh, lên xe ngay. Chuyến bay sang Anh của con sẽ khởi hành vào 4 giờ sáng mai. Và anh, cậu Khương... anh nghĩ thắng được một ván cờ nhỏ là có thể thắng được tôi sao?"

Không khí bỗng chốc đông đặc lại. Khương Dực chắn trước mặt Diệp Ninh, đôi mắt anh rực lên sự phản kháng quyết liệt nhất từ trước đến nay.