MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 15

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 15

1,005 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn pha xe Mercedes rực sáng như hai con mắt của một loài thú dữ đang quan sát con mồi. Bà Lâm đứng đó, bóng lưng thẳng tắp, gương mặt không một nếp nhăn nhưng toát ra sự tàn khốc của một người nắm quyền sinh sát.

"Diệp Ninh, ta không nói lại lần thứ hai. Buông tay gã đó ra và lên xe!"

Diệp Ninh cảm thấy bàn tay mình đang run rẩy, nhưng cô không buông. Ngược lại, cô siết chặt lấy những ngón tay thô ráp của Khương Dực. Hơi ấm từ anh là thứ duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ trước áp lực nghẹt thở này.

"Mẹ..." Diệp Ninh lên tiếng, giọng cô khản đặc nhưng rõ ràng. "Con đã ngoan suốt 22 năm qua. Con đã sống theo mọi kịch bản mà mẹ viết. Nhưng hôm nay, con muốn tự viết cái kết cho mình."

Bà Lâm bật cười khẩy, ánh mắt dời sang Khương Dực: "Cậu nghĩ cậu là ai? Một anh hùng cứu mỹ nhân? Cậu có biết hành động này của cậu sẽ gọi là gì không? Bắt cóc. Tôi có thể khiến cậu ngồi tù ngay trong đêm nay."

Khương Dực không hề run sợ. Anh bước lên một bước, chắn hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của Diệp Ninh phía sau lưng mình. Đôi mắt anh rực lên sự hoang dã của một kẻ đã quen với việc bị dồn vào đường cùng.

"Bà Lâm, bà có tiền, có quyền, nhưng bà chưa bao giờ có được trái tim của con gái mình." Khương Dực trầm giọng, từng chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân. "Bà gọi đây là bắt cóc? Không, đây là giải cứu. Giải cứu một linh hồn đang chết mòn trong cái lồng kính của bà."

Nói rồi, Khương Dực xoay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt đang đẫm nước của Diệp Ninh. Anh thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe: "Ninh, nếu em bước đi cùng tôi đêm nay, em sẽ không còn đường quay lại. Em sẽ mất đi danh phận tiểu thư, mất đi sự bảo bọc, thậm chí là phải trốn chạy. Em có dám không?"

Diệp Ninh nhìn vào đôi mắt ấy – đôi mắt từng khiến cô sợ hãi, nhưng giờ đây là cả bầu trời tự do của cô. Cô gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát làm tan biến mọi xiềng xích cuối cùng.

"Đi thôi anh."

"Bắt lấy tụi nó!" Bà Lâm hét lên, sự bình tĩnh của bà cuối cùng cũng sụp đổ.

Hai vệ sĩ cao lớn lao tới. Khương Dực phản ứng nhanh như một tia chớp. Anh không dùng nắm đấm để tấn công, anh dùng kỹ năng của một gã quen lăn lộn trên phố. Anh hất tung chiếc thùng rác bên cạnh để cản địa, rồi nắm chặt tay Diệp Ninh chạy về phía chiếc mô tô đang nổ máy chờ sẵn.

"Lên xe! Ôm thật chặt!"

Khương Dực rồ ga. Tiếng pô xe gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu biệt thự thượng lưu. Chiếc xe lao vút đi, lách qua khe hở hẹp giữa hai chiếc xe hơi đang định chặn đường. Diệp Ninh nhắm nghiền mắt, áp sát mặt vào tấm lưng rộng của anh, cảm nhận gió rít qua tai điên cuồng.

Phía sau, tiếng lốp xe rít trên đường nhựa báo hiệu cuộc rượt đuổi bắt đầu. Hai chiếc xe hơi của gia đình họ Diệp đuổi theo sát nút trên đường cao tốc hướng về ngoại ô.

"Họ đang đuổi theo, Dực ơi!" Diệp Ninh hét lên trong gió.

"Đừng sợ! Tin tôi!"

Khương Dực nghiêng người, thực hiện một cú ôm cua mạo hiểm ở tốc độ cao để lao vào một con đường mòn nhỏ đầy đá sỏi, nơi những chiếc xe hơi gầm thấp sang trọng không thể đi vào. Chiếc mô tô nảy lên bần bật, nhưng đôi tay Khương Dực vẫn vững vàng như bàn thạch.

Sau gần nửa giờ luồn lách qua những con hẻm tối và những cung đường vắng, ánh đèn pha phía sau cuối cùng cũng biến mất. Không gian chỉ còn lại tiếng động cơ đều đặn và tiếng thở dốc của cả hai.

Khương Dực dừng xe tại một cây xăng nhỏ vắng vẻ ở bìa rừng. Anh tắt máy, tháo mũ bảo hiểm ra, mồ hôi đầm đìa trên trán. Diệp Ninh bước xuống xe, chân cô vẫn còn run đến mức đứng không vững. Cô nhìn lại phía sau – con đường dẫn về nhà giờ chỉ còn là một dải bóng tối mênh mông.

"Chúng ta... chúng ta trốn thoát rồi sao?" Diệp Ninh hỏi, giọng cô lạc đi.

Khương Dực tiến lại gần, vòng tay ôm trọn lấy cô vào lòng. Anh không nói gì, chỉ để cô khóc nấc lên trên vai mình. Đó là những giọt nước mắt của sự sợ hãi, nhưng cũng là sự nhẹ nhõm tột cùng.

"Bắt đầu từ bây giờ, em không còn là tiểu thư nhà họ Diệp nữa." Khương Dực hôn nhẹ lên tóc cô. "Em là Diệp Ninh của Khương Dực. Tôi sẽ không để ai chạm vào em nữa, dù đó có là mẹ em."

Diệp Ninh ngước nhìn anh, dưới ánh đèn vàng vọt của cây xăng, gương mặt gã trai hư của cô trông vừa phong trần vừa dịu dàng đến lạ. Cô biết, ngày mai sẽ là một cuộc đời rất khác – gian nan hơn, nghèo khó hơn, nhưng chắc chắn sẽ là cuộc đời mà cô được là chính mình.

"Khương Dực, em không hối hận."

Khương Dực mỉm cười, một nụ cười không còn sự giễu cợt, mà chứa đựng một lời thề sắt đá. Anh dắt tay cô trở lại xe.

"Đi thôi, bà ngoại đang đợi chúng ta ở quê. Ở đó có nắng, có gió, và không có những chiếc lồng kính."

Chiếc xe mô tô lại khởi hành, biến mất vào làn sương mù ban sớm, hướng về phía chân trời nơi ánh bình minh đầu tiên đang dần hé lộ.