Căn phòng ngủ chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp khô khốc và tiếng hơi thở dồn dập của Vân Ninh. Lưng cô áp sát vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, nhưng phía trước lại là một khối nhiệt lượng nóng bỏng tỏa ra từ cơ thể Thẩm Quân Nhạc. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy, một tay chống lên cửa, tay kia luồn vào mái tóc cô, ép cô phải đối diện với sự hiện diện đầy áp chế của mình.
"Trả lời chú đi, Ninh Ninh." Giọng anh thấp xuống một tông, nghe như tiếng gầm gừ nhẹ nhàng của loài thú săn mồi trong đêm. "Em đã sẵn sàng trở thành người lớn chưa?"
Vân Ninh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Men rượu champagne lúc nãy dường như giờ mới thực sự ngấm, khiến cơ thể cô mềm nhũn và nóng ran. Cô mấp máy môi, nhưng không thể thốt nên lời. Ánh mắt cô vô thức rơi trên đôi môi mỏng của anh, rồi lại hoảng hốt dời đi. Sự im lặng của cô dường như là một loại chất xúc tác khiến sự kiên nhẫn cuối cùng của Quân Nhạc tan biến.
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với hơi ấm thiếu nữ. Đôi môi anh mơn trớn trên làn da mỏng manh, không phải là một nụ hôn, mà là một sự đánh dấu chủ quyền đầy thô bạo. Vân Ninh run rẩy, đôi tay nhỏ bé vô thức bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của anh, khiến nó nhăn nhúm lại.
"Đừng... Chú Quân Nhạc... chúng ta không thể..." Cô thỏ thẻ, giọng nói mang theo cả sự khẩn cầu lẫn một chút rên rỉ vô thức.
Quân Nhạc khựng lại, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây đã nhuốm màu dục vọng đỏ quạch. Anh nhìn cô, nụ cười trên môi mang theo vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Không thể? Em nghĩ sau mười năm tôi nuôi nấng em, bảo vệ em khỏi mọi gã đàn ông trên đời này, là để em nói với tôi hai chữ 'không thể' sao?"
Bàn tay đang đặt sau gáy cô đột ngột siết nhẹ, anh kéo cô về phía giường lớn giữa phòng. Vân Ninh bị đẩy ngã xuống đệm mềm, chiếc váy lụa trắng xòe ra như một đóa hoa bị vùi dập. Trước khi cô kịp ngồi dậy, Quân Nhạc đã phủ thân hình cao lớn của mình lên trên. Anh không dùng toàn bộ trọng lượng để đè ép cô, nhưng sự bao phủ ấy khiến cô cảm thấy mình hoàn toàn bị giam cầm trong thế giới riêng của anh.
Anh bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi của mình một cách thong thả, từng chiếc một, để lộ lồng ngực săn chắc với những thớ cơ rõ rệt. Vân Ninh sợ hãi muốn lùi lại, nhưng đôi chân cô đã bị đôi chân dài của anh khóa chặt.
"Hôm nay, ở bữa tiệc, em đã cười với con trai của tập đoàn họ Lâm." Anh vừa nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy nguy hiểm. "Em còn để hắn ta chạm vào tay em khi mời rượu."
"Chỉ là... phép lịch sự tối thiểu thôi mà." Vân Ninh phân bua, hai mắt đã bắt đầu ươn ướt.
"Phép lịch sự?" Quân Nhạc cười khẩy. Anh cúi xuống, bàn tay thô ráp luồn vào dưới eo cô, kéo cô sát lại gần mình cho đến khi không còn một kẽ hở. "Tôi đã nói rồi, em là của tôi. Từng sợi tóc, từng tấc da thịt này đều thuộc về sự bảo hộ của tôi. Kẻ nào chạm vào, kẻ đó phải trả giá. Còn em... em vì không biết giữ mình mà phải chịu phạt."
Nói rồi, anh cúi xuống hôn cô. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn như trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình cô từng đọc. Đó là một sự xâm chiếm mãnh liệt, ngấu nghiến và đầy độc đoán. Anh càn quét khoang miệng cô, tước đoạt đi hơi thở của cô, bắt cô phải tiếp nhận tất cả sự nồng nàn và chiếm hữu của mình. Vân Ninh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn sóng thần, lý trí hoàn toàn sụp đổ trước sự tấn công dồn dập của người đàn ông mà cô vừa tôn kính vừa sợ hãi bấy lâu nay.
Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, những ngón tay nóng hổi lướt dọc theo sườn dốc của cơ thể cô, dừng lại ở khóa kéo phía sau chiếc váy. Một tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, phá tan sự ngăn cách cuối cùng. Vân Ninh rùng mình khi cảm nhận được không khí se lạnh chạm vào da thịt, nhưng ngay sau đó là hơi nóng hầm hập từ bàn tay Quân Nhạc.
"Ninh Ninh, nhìn tôi." Anh thì thầm khi tách khỏi môi cô, giọng nói khàn đặc. "Nói cho tôi biết, em thuộc về ai?"
Vân Ninh nhìn vào đôi mắt đang bùng cháy ngọn lửa dục vọng của anh, trái tim cô đập loạn nhịp như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi dần bị thay thế bởi một cảm giác tê dại, kích thích mà cô chưa từng biết đến. Cô nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt lăn dài bên thái dương, giọng nói run rẩy phát ra từ kẽ răng:
"Của chú... con là của chú..."
Một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên gương mặt anh tuấn của Quân Nhạc. Anh cúi xuống, bắt đầu những "hình phạt" thực sự của đêm nay, một đêm mà danh phận chú - cháu chính thức bị xé nát, chỉ còn lại sự ràng buộc đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mê hoặc của hai linh hồn khao khát lẫn nhau.