MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Để Chú ThươngChương 8

Ngoan Để Chú Thương

Chương 8

1,012 từ · ~6 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của Thẩm Quân Nhạc bên cạnh. Vân Ninh nằm bất động, nhưng trí não cô đang hoạt động với công suất tối đa. Cụm từ "thanh lý" cứ ám ảnh lấy cô như một lời nguyền. Nếu Quân Nhạc thực sự có liên quan đến cái chết của cha cô, thì sự sủng ái bấy lâu nay của anh ta chẳng khác nào một màn kịch đẫm máu.

Sáng hôm sau, Vân Ninh thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô không còn vẻ u sầu, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến lạ lùng. Cô tự tay chuẩn bị bữa sáng, diện một bộ đồ công sở thanh lịch nhưng vẫn tôn lên đường cong cơ thể, rồi chủ động bước vào phòng làm việc của Quân Nhạc với một tách trà đặc.

"Quân Nhạc, hôm nay anh có cuộc hẹn với bên Tần thị đúng không?" Cô đặt tách trà xuống, nhẹ nhàng vòng tay qua cổ anh từ phía sau, cằm tựa lên vai anh đầy nũng nịu.

Quân Nhạc hơi ngạc nhiên trước sự quan tâm đến công việc của cô, nhưng sự tiếp xúc cơ thể vào buổi sáng sớm khiến tâm trạng anh rất tốt. Anh nắm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay: "Sao bỗng nhiên em lại quan tâm đến việc của Tần thị?"

"Em chỉ nghĩ... Tần tiểu thư có vẻ không thích em lắm. Nếu anh đi gặp chị ấy mà mang em theo, có lẽ sẽ không tiện cho việc ký kết hợp đồng." Vân Ninh cụp mắt, vẻ mặt thoáng chút buồn bã giả tạo.

Đây là một đòn tâm lý ngược. Cô biết rõ tính cách của Quân Nhạc: anh ta càng thấy người khác muốn ngăn cản mình sở hữu cô, anh ta càng muốn phô trương cô ra. Đặc biệt là với Tần Lam – người phụ nữ luôn tự mãn về địa vị của mình.

"Em sợ cô ta sao?" Quân Nhạc cười nhạt, xoay ghế lại để cô đối diện với mình. "Ninh Ninh, em phải nhớ, ở thành phố này, người duy nhất em cần phải e sợ là tôi. Còn lại, không ai có quyền làm em buồn."

"Vậy... chiều nay cho em đi cùng nhé?" Cô chớp mắt, vẻ cầu khẩn hiện rõ.

"Được."

Buổi gặp mặt diễn ra tại một câu lạc bộ golf cao cấp. Tần Lam xuất hiện với bộ đồ thể thao năng động, nhưng gương mặt cô ta lập tức đanh lại khi thấy Vân Ninh bước xuống xe cùng Quân Nhạc.

Trong khi hai bên đang thảo luận về dự án mới, Vân Ninh khéo léo xin phép đi vào phòng nghỉ. Cô biết chắc chắn Tần Lam sẽ không bỏ qua cơ hội này để nhục mạ mình. Và đúng như dự đoán, chỉ năm phút sau, tiếng giày cao gót lạch cạch vang lên phía sau cô trong hành lang vắng.

"Cô tưởng dựa vào cái thân xác đó mà leo lên đầu người khác được sao?" Tần Lam khoanh tay, đứng chặn lối đi, ánh mắt rực lửa giận.

Vân Ninh không hề sợ hãi, cô chậm rãi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tần Lam: "Tần tiểu thư, chị hiểu lầm rồi. Tôi không leo lên đâu cả, là anh ấy không chịu buông tha cho tôi. Chị có biết... ngay cả điện thoại hay hồ sơ mật, anh ấy cũng để tôi chạm vào không?"

Câu nói này là một cái bẫy. Vân Ninh cố ý để lộ rằng mình có quyền tiếp cận các tài liệu mật của Quân Nhạc. Cô biết Tần Lam là một người phụ nữ tham vọng, cô ta sẽ không bỏ qua thông tin này để hạ bệ cô hoặc lợi dụng cô để lấy thông tin cho Tần thị.

"Cô nói láo! Quân Nhạc không bao giờ sơ suất như vậy."

"Vậy chị nghĩ tại sao mười năm nay dự án cảng phía Nam của cha tôi lại nằm yên dưới tay anh ấy?" Vân Ninh tung ra quân bài cuối cùng. "Nếu chị muốn biết sự thật để 'cứu' anh ấy khỏi một kẻ như tôi, chiều mai hãy đến địa chỉ này."

Vân Ninh nhét một mẩu giấy vào tay Tần Lam rồi nhanh chóng rời đi trước khi Quân Nhạc nhận ra sự vắng mặt quá lâu của cô. Cô đang chơi một trò chơi nguy hiểm: mượn tay Tần Lam để khơi dậy đống tro tàn của quá khứ. Quân Nhạc rất cẩn trọng với cô, nhưng anh ta sẽ ít cảnh giác hơn với một đối tác lâu năm như Tần thị.

Tối hôm đó, trở về nhà, Quân Nhạc dường như cảm nhận được điều gì đó khác lạ ở Vân Ninh. Anh kéo cô vào phòng tắm, để làn nước ấm dội xuống cả hai, hơi nước mờ ảo che khuất đi những toan tính trong mắt mỗi người.

"Hôm nay em và Tần Lam đã nói gì?" Anh ép cô vào bức tường gạch men trơn trượt, bàn tay siết chặt lấy cổ tay cô.

"Chị ấy chỉ nói... em không xứng với anh." Vân Ninh chủ động vòng chân qua hông anh, kéo anh sát lại, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng nước chảy. "Anh thấy em có xứng không?"

Quân Nhạc không trả lời bằng lời nói. Anh xâm chiếm cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy chiếm hữu, như muốn dùng nhục dục để xóa tan đi mọi sự nghi ngờ đang nhen nhóm. Trong làn sương khói mờ ảo của phòng tắm, Vân Ninh cắn chặt môi để không thốt ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Cô đang dùng cơ thể mình làm mồi nhử, dùng Tần Lam làm quân tốt, và dùng chính sự tự phụ của Quân Nhạc để mở ra cánh cửa sự thật. Một khi bí mật về "thanh lý" được phơi bày, cô sẽ khiến Thẩm Quân Nhạc phải trả giá, ngay cả khi cái giá đó là chính bản thân cô cũng phải tan nát.