MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Để Chú ThươngChương 7

Ngoan Để Chú Thương

Chương 7

1,032 từ · ~6 phút đọc

Sự thay đổi của Vân Ninh giống như một liều thuốc gây nghiện đối với Thẩm Quân Nhạc. Anh bắt đầu đưa cô đến nhiều nơi hơn, cho cô tham gia vào những buổi tiệc kín của giới thượng lưu—điều mà trước đây anh luôn né tránh vì muốn giấu kín "báu vật" của mình trong bóng tối. Nhưng chính sự ngoan ngoãn của cô đã khiến anh lầm tưởng rằng mình đã hoàn toàn thuần hóa được con ngựa hoang nhỏ bé này.

Tại một buổi đấu giá từ thiện xa hoa, Vân Ninh khoác lên mình chiếc váy lụa đen huyền bí, xẻ cao khoe đôi chân trắng ngần. Cô đứng bên cạnh Quân Nhạc như một món trang sức quý giá nhất, nụ cười nhẹ nhàng luôn thường trực trên môi nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh.

"Quân Nhạc, đã lâu không gặp."

Một giọng nữ trầm ấm, mang theo sự kiêu kỳ vang lên. Một người phụ nữ xinh đẹp trong bộ đầm đỏ rực rỡ tiến lại gần. Đó là Tần Lam, con gái của một đối tác chiến lược lâu năm của Thẩm gia, và cũng là người luôn được giới truyền thông đồn đoán là "môn đăng hộ đối" nhất với Quân Nhạc.

Ánh mắt Tần Lam lướt qua Vân Ninh, một sự khinh miệt thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức. Cô ta thản nhiên đặt tay lên cánh tay của Quân Nhạc, cử chỉ thân thiết đến mức khiến Vân Ninh cảm thấy ngực mình thắt lại một nhịp—không phải vì ghen, mà vì sự ghê tởm đối với thói quen chiếm hữu của đàn ông.

"Nghe nói anh vừa mới thu nạp một 'trợ lý' rất được việc?" Tần Lam cười nhạt, dùng từ 'trợ lý' để hạ thấp vị thế của Vân Ninh.

Quân Nhạc không gạt tay Tần Lam ra, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Vân Ninh như để dò xét phản ứng của cô. "Cô ấy là Vân Ninh, người của Thẩm gia."

Câu giới thiệu mập mờ "người của Thẩm gia" khiến Tần Lam hơi biến sắc. Cô ta tiến lại gần Vân Ninh, thì thầm đủ để hai người nghe: "Hào quang của Thẩm gia rất chói mắt, nhưng nếu không cẩn thận, nó sẽ thiêu cháy những kẻ không có phận sự đấy."

Vân Ninh không hề run sợ. Cô ngước mắt nhìn Tần Lam, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Cảm ơn chị đã nhắc nhở. Nhưng nếu đã là người của Thẩm gia, thì dù có cháy thành tro, cũng phải tan ra trong lòng Thẩm gia, đúng không anh?"

Câu trả lời đầy tính khiêu khích và khẳng định chủ quyền này khiến Quân Nhạc vô cùng hài lòng. Anh siết chặt eo Vân Ninh, kéo cô vào sát lòng mình, hơi thở nồng đậm mùi rượu vang phả lên tóc cô. Sự chiếm hữu của anh lại bùng lên trước sự chứng kiến của người ngoài.

Đêm đó, sau khi tiệc tàn, Quân Nhạc đưa Vân Ninh về thẳng biệt thự. Vừa bước qua cánh cửa phòng ngủ, anh đã thô bạo ép cô vào tường, nụ hôn nồng nặc mùi rượu và sự ghen tuông vô lý giáng xuống.

"Hôm nay em nói rất hay." Anh gầm nhẹ giữa những nụ hôn, bàn tay thô ráp luồn xuống dưới lớp váy lụa, không ngừng vò nát sự mềm mại của cô. "Nhưng tôi không thích cách em nhìn Tần Lam. Em đang thách thức cô ta, hay đang muốn chứng minh điều gì với tôi?"

"Em chỉ đang làm tốt vai trò của mình thôi." Vân Ninh hổn hển đáp, đôi tay bám chặt vào vai anh để không bị ngã khuỵu. "Chẳng phải anh muốn mọi người biết em thuộc về anh sao?"

Quân Nhạc dừng lại, nhìn xoáy vào đôi mắt đang đẫm nước nhưng đầy kiên cường của cô. Sự nghi ngờ lại trỗi dậy. Anh bế thốc cô lên, ném xuống giường và bắt đầu một cuộc hoan lạc mang tính trừng phạt. Anh muốn cô phải rên rỉ, phải cầu xin, phải hoàn toàn tan chảy dưới sự thống trị của mình để anh có thể chắc chắn rằng cô không hề có ý định nào khác.

Trong lúc Quân Nhạc đang cuồng nhiệt xâm chiếm, Vân Ninh chợt nhìn thấy chiếc cặp da của anh để hớ hênh trên bàn làm việc trong phòng ngủ. Trong đó có chứa tập hồ sơ về các dự án cũ từ mười năm trước—thời điểm cha cô qua đời.

Cơn đau từ sự va chạm xác thịt khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô bắt đầu chủ động quấn quýt lấy anh, dùng sự nồng nhiệt giả tạo để đẩy anh vào cơn say mê muội. Khi Quân Nhạc hoàn toàn chìm vào cảm giác cực khoái và lịm đi trong sự thỏa mãn, Vân Ninh mới nhẹ nhàng gỡ vòng tay anh ra.

Cô run rẩy bước đến bên bàn làm việc, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Với đôi tay còn vương hơi ấm của anh, cô lén lút mở chiếc cặp da. Những trang giấy nhám cũ kỹ hiện ra trước mắt.

Một dòng chữ đập vào mắt cô: "Dự án cảng biển phía Nam - Người đại diện: Vân Thế Xương. Ghi chú: Thanh lý sau khi hoàn tất chuyển nhượng tài sản cho Thẩm gia."

Vân Thế Xương chính là tên cha cô. "Thanh lý"? Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Vân Ninh. Cô nghe thấy tiếng trở mình của Quân Nhạc trên giường. Nhanh như cắt, cô đóng cặp lại và trở về vị trí cũ, giả vờ như đang say ngủ trong vòng tay kẻ thù.

Sự thật về cái chết của cha cô dường như đen tối hơn những gì cô từng tưởng tượng. Và người đàn ông đang ôm chặt cô lúc này, có lẽ không chỉ là kẻ chiếm hữu cơ thể cô, mà còn là kẻ đã nhuốm máu người thân duy nhất của cô.

Vân Ninh nhắm mắt, một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài. Cuộc chơi này, giờ đây mới thực sự bắt đầu.