Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá thông, rọi vào căn phòng ngủ ngổn ngang, Thẩm Quân Nhạc tỉnh dậy bởi một cảm giác lạ lẫm. Thay vì sự phản kháng quyết liệt hay những giọt nước mắt ấm ức như mọi khi, anh cảm thấy một lọn tóc mềm mại đang cọ xát vào lồng ngực mình.
Vân Ninh vẫn nằm trong vòng tay anh, nhưng lần này cô không hề thu mình lại. Cô tựa đầu vào vai anh, đôi mắt khép hờ, gương mặt thanh tú lộ vẻ mệt mỏi nhưng lại mang một nét dịu dàng hiếm thấy.
"Tỉnh rồi sao?" Quân Nhạc khẽ cử động, đôi bàn tay theo thói quen siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.
Vân Ninh ngước mắt nhìn anh, đôi đồng tử trong veo như nước hồ thu không còn chứa đựng sự sợ hãi tột độ. Cô khẽ gật đầu, cánh tay gầy gò vươn ra, chủ động ôm lấy cổ anh. Hành động này khiến Quân Nhạc sững sờ trong giây lát. Anh vốn đã quen với việc dùng quyền lực để cưỡng ép, chưa bao giờ chuẩn bị tâm lý cho một sự chủ động "ngọt ngào" thế này từ cô.
"Em xin lỗi... đêm qua em đã làm anh giận." Vân Ninh thì thầm, giọng nói hơi khàn vì dư âm của cuộc hoan lạc kéo dài. "Em biết mình sai rồi. Sau này em sẽ không gặp Lâm Vũ, cũng sẽ không làm anh phải bận lòng nữa."
Quân Nhạc nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như muốn soi thấu tâm can thiếu nữ trước mặt. Anh là một con cáo già trên thương trường, sự thay đổi đột ngột của cô không khỏi khiến anh nghi ngờ. Nhưng khi nhìn vào những dấu vết đỏ thẫm mình để lại trên bờ vai trắng ngần của cô, và sự yếu ớt đang hiện hữu trong vòng tay mình, sự cảnh giác của anh dần bị xoa dịu bởi lòng tự trọng nam tính.
"Em thật sự nghĩ thông suốt rồi?" Anh nâng cằm cô lên, ngón tay cái miết nhẹ lên làn môi hơi sưng tấy.
"Em chỉ có anh thôi mà." Vân Ninh nở một nụ cười nhạt, đôi mắt hơi cong lên đầy ẩn ý. "Dù sao thì... cả thế giới này đều biết em là người của Thẩm gia. Em còn có thể đi đâu được chứ?"
Câu nói nửa thật nửa đùa ấy chạm đúng vào điểm yếu của Quân Nhạc. Anh cúi xuống, hôn sâu vào đôi môi ấy như một sự ban thưởng cho sự ngoan ngoãn. Nhưng anh không nhận ra rằng, trong lúc anh đang say sưa với chiến thắng của mình, bàn tay của Vân Ninh đang luồn vào tóc anh, nhẹ nhàng nhưng đầy toan tính.
Suốt một tuần sau đó, biệt thự Thẩm gia bao trùm trong một bầu không khí lạ lùng. Vân Ninh bắt đầu học cách "làm hài lòng" Quân Nhạc. Cô tự tay chuẩn bị cà phê cho anh mỗi sáng, học cách thắt cà vạt sao cho chuẩn xác, và đặc biệt là không còn phản ứng gay gắt khi anh thực hiện những hành vi chiếm hữu trước mặt gia nhân.
Vào một tối thứ Sáu, Quân Nhạc trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi sau một phiên họp căng thẳng. Anh bước vào phòng làm việc, nhưng thay vì không gian yên tĩnh thường ngày, anh thấy Vân Ninh đang ngồi đợi sẵn trên chiếc ghế da của mình. Cô chỉ mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi trắng của anh, vạt áo dài che khuất đùi nhưng lại để lộ đôi chân thon dài trắng muốt.
Ánh mắt Quân Nhạc tối sầm lại. Dục vọng vừa bị kiềm chế suốt một ngày dài lại có dấu hiệu bùng phát.
"Ai cho phép em vào đây?" Anh hỏi, giọng nói khàn khàn, nhưng bước chân đã tự giác tiến về phía cô.
Vân Ninh đứng dậy, đi chân trần trên thảm đến trước mặt anh. Cô không trả lời, chỉ lẳng lặng vươn tay tháo từng chiếc cúc áo vest của anh ra, rồi đến cà vạt. Cô làm mọi thứ một cách thong thả, chậm rãi, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
"Anh mệt rồi, để em giúp anh thư giãn." Cô thì thầm, đôi bàn tay nhỏ bé luồn vào dưới lớp áo sơ mi, xoa bóp những khối cơ bắp đang căng cứng nơi vai anh.
Sự chủ động này của cô giống như một loại thuốc phiện cực mạnh. Quân Nhạc nhắm mắt lại, tận hưởng sự chăm sóc của cô, tâm trí bắt đầu thả lỏng. Chính trong khoảnh khắc đó, Vân Ninh khéo léo lấy đi chiếc điện thoại đang rung lên trong túi quần anh, lướt nhanh qua màn hình thông báo về một dự án bí mật của tập đoàn, rồi đặt lại chỗ cũ một cách hoàn hảo.
"Ninh Ninh..." Quân Nhạc gầm nhẹ một tiếng, anh không chịu đựng thêm được nữa, bế thốc cô lên bàn làm việc, gạt phăng tập tài liệu quan trọng xuống sàn.
Giữa những nụ hôn nồng cháy và sự va chạm xác thịt đầy kịch liệt, Vân Ninh vẫn tỉnh táo một cách đáng sợ. Cô đáp lại anh bằng tất cả sự nồng nhiệt mà anh khao khát, nhưng trái tim cô thì lạnh ngắt. Cô nhận ra rằng, để đối phó với một kẻ độc tài như Quân Nhạc, nước mắt là thứ rẻ tiền nhất. Chỉ có sự quyến rũ và lòng tin mới là những lưỡi dao sắc bén nhất để đâm xuyên qua lớp giáp sắt của anh.
Khi Quân Nhạc gục đầu vào vai cô sau cơn cao trào, hơi thở hổn hển, anh không hề biết rằng con chim nhỏ trong lồng mà anh vẫn hằng kiêu hãnh sở hữu, đã bắt đầu học cách mài sắc móng vuốt của mình.
"Em ngoan lắm." Anh hôn lên vành tai cô, giọng nói tràn đầy sự sủng ái.
Vân Ninh tựa cằm vào vai anh, nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Vâng, em sẽ luôn ngoan như thế này... cho đến ngày em đạt được thứ mình muốn."