Ánh sáng vàng mờ ảo từ chiếc đèn chùm treo cao trên trần biệt thự ngoại ô tỏa xuống, bao trùm lấy không gian rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Vân Ninh cảm nhận được sự cứng cáp của mặt bàn đá dưới lưng, hơi lạnh của nó thấm qua lớp áo mỏng, tương phản hoàn toàn với hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể Thẩm Quân Nhạc.
Quân Nhạc nhìn cô, ánh mắt không còn chút nào là vẻ điềm đạm thường ngày. Lúc này, anh giống như một bạo quân đang kiểm kê lại lãnh thổ của mình. Bàn tay anh không vội vàng, mà thong thả lướt từ cổ áo cô xuống đến đôi vai đang run rẩy, mỗi nơi đi qua đều khiến làn da cô nổi da gà.
"Em sợ sao?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm. "Lúc em đứng cùng hắn ở hành lang, em có sợ thế này không?"
"Em... em không có gì với cậu ấy..." Vân Ninh nức nở, đôi mắt đẫm lệ khiến cô trông càng thêm mong manh, kích thích bản năng chà đạp trong lòng người đàn ông đối diện.
Quân Nhạc không đáp, anh cúi xuống, nụ hôn của anh giáng xuống cổ cô như một sự trừng phạt. Anh không hôn nhẹ nhàng, mà cắn mút lên làn da mềm mại ấy cho đến khi một dấu vết đỏ thẫm hiện rõ mồn một. Vân Ninh khẽ rên rỉ, hai tay đẩy vai anh theo bản năng, nhưng sức lực nhỏ bé của cô chỉ càng khiến anh siết chặt vòng tay hơn.
"Đau... Quân Nhạc... đau..." Cô gọi tên anh trong sự hoảng loạn, và cái tên ấy dường như là liều thuốc độc khiến anh mất đi lý trí.
"Phải đau mới nhớ được." Anh ngẩng đầu, hơi thở nóng hổi phả vào môi cô. "Dấu vết này là để nhắc cho em biết, dù em ở trường hay ở bất cứ đâu, em cũng không được phép để kẻ khác có ý đồ với mình. Cơ thể này, tâm trí này, ngay cả hơi thở của em cũng là của tôi."
Anh thô bạo xé mở chiếc áo sơ mi kín cổng cao tường của cô, khiến những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn đá, tạo nên những tiếng động lanh lảnh khô khốc. Vân Ninh co người lại, cố gắng che chắn nhưng Quân Nhạc đã nhanh hơn, anh khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, ép cô phải phô bày sự yếu ớt nhất của mình trước mắt anh.
Căn biệt thự ngoại ô này không có người hầu, chỉ có sự tĩnh mịch của rừng thông bao quanh. Không ai nghe thấy tiếng khóc của cô, không ai cứu cô khỏi sự chiếm hữu điên cuồng này. Trong khoảnh khắc đó, Vân Ninh nhận ra một sự thật cay đắng: sự bảo hộ của anh chính là một sợi dây thừng bằng vàng, càng lấp lánh bao nhiêu thì càng siết chặt bấy nhiêu.
Khi bàn tay anh chạm vào vùng eo nhạy cảm, Vân Ninh bỗng dưng ngừng kháng cự. Cô nhìn lên trần nhà, đôi mắt trống rỗng. Sự phục tùng đột ngột này khiến Quân Nhạc khựng lại một nhịp. Anh nhìn sâu vào đôi mắt ấy, nơi không còn sự sợ hãi mà chỉ còn là một mặt hồ phẳng lặng đến đáng sợ.
"Sao không khóc nữa?" Anh hỏi, giọng nói có chút dao động.
"Chẳng phải chú muốn con thế này sao?" Vân Ninh đáp, giọng nói không chút cảm xúc, vẫn gọi anh bằng "chú" như một cách để nhắc nhở về sự sai trái giữa hai người. "Dù chú có làm gì, con cũng không chạy thoát được. Vậy thì chú cứ làm đi."
Câu nói đó giống như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa dục vọng của Quân Nhạc. Anh muốn sự phục tùng của cô, nhưng anh muốn cô phải khao khát anh, sợ hãi anh, chứ không phải là sự buông xuôi vô hồn như thế này. Một cơn giận dữ không tên bùng lên, anh bế thốc cô lên, sải bước về phía phòng ngủ chính ở tầng hai.
Anh ném cô xuống chiếc giường rộng lớn, nhưng lần này anh không lập tức lao vào. Quân Nhạc đứng ở mép giường, tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt lên bàn, rồi chậm rãi tháo thắt lưng da.
"Em muốn đóng vai búp bê không hồn?" Anh lạnh lùng thốt ra. "Được, để xem em chịu đựng được bao lâu."
Cả đêm hôm đó, căn biệt thự không tắt đèn. Vân Ninh bị cuốn vào một cơn bão của sự chiếm hữu. Quân Nhạc bắt cô phải gọi tên anh, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt anh khi anh xâm chiếm cô. Mỗi lần cô lịm đi vì mệt mỏi, anh lại đánh thức cô bằng những nụ hôn cháy bỏng và sự đòi hỏi vô tận.
Gần về sáng, khi Quân Nhạc đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, Vân Ninh vẫn tỉnh táo. Cô nằm trong vòng tay siết chặt của anh, nhìn vào gương mặt lúc ngủ trông có vẻ thanh thản của người đàn ông này. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu cô. Nếu cô cứ tiếp tục như thế này, cô sẽ tan biến mất.
Cô phải tìm cách thoát khỏi anh, không phải bằng sự trốn chạy vụng về, mà bằng một kế hoạch tinh vi hơn. Vân Ninh đưa tay chạm nhẹ vào lồng ngực săn chắc của Quân Nhạc, ánh mắt cô trong bóng tối chợt trở nên sắc lạnh.
"Nếu chú muốn con là của chú... vậy thì chú cũng phải là của con. Chỉ mình con thôi."
Mầm mống của sự phản kháng không còn là sự trốn chạy nữa, mà là một sự chiếm hữu ngược lại. Cô sẽ dùng chính cơ thể và sự yếu đuối của mình để biến Thẩm Quân Nhạc thành tù nhân trong tình yêu vặn vẹo mà chính anh đã tạo ra.