Sân trường đại học náo nhiệt và đầy hơi thở thanh xuân, nhưng đối với Vân Ninh, nó giống như một thế giới xa lạ mà cô chỉ được phép chạm vào một cách hờ hững. Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng của Thẩm Quân Nhạc dừng ngay trước cổng chính, thu hút mọi ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn tò mò.
"Chiều nay, đúng bốn giờ, xe sẽ đợi ở đây." Quân Nhạc không nhìn cô, anh thong thả chỉnh lại măng sét áo, giọng nói bình thản nhưng mang theo sức nặng của một mệnh lệnh không thể chối từ.
"Em biết rồi." Vân Ninh đáp khẽ, nhanh chóng mở cửa xe như thể muốn chạy trốn khỏi bầu không khí đặc quánh sự áp chế.
Trước khi cô kịp rời đi, bàn tay to lớn của Quân Nhạc đột ngột nắm lấy cổ tay cô, kéo ngược trở lại. Anh áp sát mặt mình vào tai cô, hơi thở nồng đậm mùi bạc hà sượt qua vành tai nhạy cảm: "Đừng để tôi phát hiện em nói dối. Ninh Ninh, cái giá của việc lừa dối tôi... em không muốn nếm thử lại lần nữa đâu."
Vân Ninh rùng mình, vội vàng gật đầu rồi bước xuống xe. Cô đi thật nhanh vào sảnh đường, cố gắng nuốt trôi cảm giác nhục nhã đang dâng lên trong cổ họng.
Buổi học hôm đó trôi qua trong sự mơ hồ. Vân Ninh ngồi trong góc lớp, tâm trí cô liên tục hiện lên gương mặt của Quân Nhạc—lúc dịu dàng chăm sóc cô khi còn nhỏ, lúc lại hung bạo và chiếm hữu như đêm qua. Sự đối lập đó khiến cô nghẹt thở.
"Ninh Ninh! Sao cậu gọi điện không nghe máy?"
Một giọng nói trầm ấm vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Lâm Vũ—chàng trai có nụ cười tỏa nắng, con trai của tập đoàn họ Lâm—đang đứng trước mặt cô với một hộp quà nhỏ thắt nơ tinh tế. Cậu là người duy nhất trong ngôi trường này dám tiếp cận cô mà không sợ hãi vẻ lạnh lùng bao quanh cô.
"Lâm Vũ... mình đã bảo cậu đừng tìm mình rồi mà." Vân Ninh hốt hoảng nhìn quanh, nỗi sợ hãi bản năng khiến cô run rẩy. Cô sợ những "tai mắt" của Quân Nhạc đang ẩn nấp đâu đó.
"Cậu sao vậy? Trông cậu xanh xao quá." Lâm Vũ lo lắng, vô thức đưa tay định chạm vào trán cô để kiểm tra nhiệt độ.
Vân Ninh theo phản xạ lùi lại một bước thật xa, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng. Hành động đó khiến Lâm Vũ sững sờ: "Mình... mình xin lỗi. Mình chỉ lo cho cậu thôi. Đây là quà sinh nhật muộn, mình tự tay chọn cho cậu."
Nhìn hộp quà nhỏ trên bàn, trái tim Vân Ninh thắt lại. Cô khao khát sự quan tâm bình thường này, một tình cảm không có sự chiếm hữu hay phục tùng. Nhưng cô biết, mỗi bước đi của cô đều nằm trong tầm mắt của người đàn ông kia.
"Cảm ơn cậu, nhưng mình không thể nhận. Lâm Vũ, sau này... đừng gặp mình nữa."
Nói rồi, cô ôm sách vở chạy vụt đi, bỏ lại Lâm Vũ ngơ ngác giữa hành lang. Cô chạy thẳng vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại và thở dốc. Điện thoại trong túi xách đột ngột rung lên. Một tin nhắn vỏn vẹn hai chữ từ một số máy lạ, nhưng cô biết thừa là của ai:
"Rất ngoan."
Vân Ninh đổ sụp xuống sàn. Anh ta thực sự đang quan sát cô. Anh ta biết tất cả. Sự tự do mà cô hằng mong ước chỉ là một sợi dây thừng dài hơn một chút, nhưng đầu dây vẫn luôn nằm trong tay Thẩm Quân Nhạc.
Đúng bốn giờ chiều, Vân Ninh bước ra cổng trường. Nhưng thay vì chiếc Rolls-Royce quen thuộc và người tài xế, cô lại thấy Thẩm Quân Nhạc đang tự mình cầm lái chiếc xe thể thao mui trần màu xám khói. Anh đeo kính râm, che khuất đôi mắt sắc lạnh, nhưng đôi môi mỏng khẽ nhếch lên khi thấy cô bước tới.
"Lên xe."
Vân Ninh im lặng ngồi vào ghế phụ. Chiếc xe lao vút đi, không phải hướng về phía biệt thự Thẩm gia mà hướng ra ngoại ô, nơi có một dinh thự riêng tư khác của anh—nơi mà cô thường gọi là "địa ngục ngọt ngào".
Suốt quãng đường, Quân Nhạc không nói câu nào. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời quát mắng. Khi xe dừng lại trước một căn biệt thự nằm biệt lập giữa rừng thông, anh mới tháo kính râm, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy sự bão bùng.
"Em tưởng tôi không biết Lâm Vũ đã tìm em sao?" Anh hỏi, giọng nói nhẹ bẫng nhưng khiến không khí xung quanh như bị rút cạn oxy.
"Cậu ấy chỉ đưa quà... em đã từ chối rồi." Vân Ninh lắp bắp.
Quân Nhạc đột ngột vươn tay, bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào anh. "Hắn ta đã định chạm vào em. Ninh Ninh, em có biết lúc đó tôi đã muốn chặt đứt bàn tay của hắn không?"
Anh kéo cô xuống xe, thô bạo lôi vào trong nhà. Cánh cửa lớn đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Quân Nhạc đẩy cô lên chiếc bàn đá lớn ở sảnh chính, áp sát cơ thể mình vào cô.
"Chú... em xin lỗi... em thật sự không làm gì cả." Vân Ninh bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài.
"Suỵt. Đã bảo là không được gọi là chú cơ mà?" Quân Nhạc cúi xuống, liếm đi giọt nước mắt trên má cô, động tác dịu dàng đến đáng sợ. "Vì em không biết giữ khoảng cách, nên tối nay, tôi sẽ giúp em khắc cốt ghi tâm xem chủ nhân của em là ai."
Bàn tay anh bắt đầu tháo thắt lưng, âm thanh kim loại va chạm vào nhau trong không gian tĩnh mịch khiến Vân Ninh rùng mình tuyệt vọng. Cô biết, một đêm dài đầy những "hình phạt" nhân danh tình yêu lại bắt đầu.