MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan, Lại ĐâyChương 1: Đêm Sai Lầm (H)

Ngoan, Lại Đây

Chương 1: Đêm Sai Lầm (H)

888 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn của khách sạn Ánh Sao tại Thượng Hải lung linh nhưng đầy giả tạo. Khương Yên cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu nhòe đi, hơi nóng từ bụng dưới bốc lên như một ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt từng dây thần kinh. Cô biết mình đã bị chuốc thuốc. Người chị họ Khương Tuyết vì muốn lấy lòng gã đối tác béo phệ đã không ngần ngại bỏ "xuân dược" vào ly nước trái cây của cô.

Khương Yên cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút lý trí cuối cùng để chạy thoát. Cô lảo đảo đi dọc hành lang dài hun hút, đôi giày cao gót khiến bước chân thêm xiêu vẹo. Bất chợt, một cánh cửa phòng ở cuối hành lang hơi khép hờ. Khương Yên không kịp suy nghĩ, lách người chui vào rồi khóa trái cửa lại.

"Ai?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự từ tính và uy nghiêm của kẻ bề trên vang lên. Thẩm Lệ Hành bước ra khỏi bóng tối ban công, tay cầm ly rượu vang đỏ. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, khuôn mặt anh sắc sảo như điêu khắc. Anh nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì thuốc của cô gái vừa đột nhập.

Thẩm Lệ Hành nheo mắt. Anh nhận ra cô. Khương Yên – nhị tiểu thư nhà họ Khương, người mà trong buổi tiệc tối nay anh đã tình cờ nhìn thấy khi cô bị đám tiểu thư khác cô lập. Vẻ đẹp thanh thuần như đóa nhài giữa đám phù hoa đó đã lọt vào mắt anh từ một giờ trước.

Khương Yên không chịu nổi nữa, đôi chân mềm nhũn khiến cô ngã nhào về phía trước. Thẩm Lệ Hành nhanh tay đỡ lấy cô. Ngay khi làn da nóng hổi của cô chạm vào bàn tay lành lạnh của anh, Khương Yên như kẻ chết đuối vớ được cọc, cô vô thức rúc vào lòng anh.

"Cứu... cứu tôi... nóng quá..." – Cô nức nở, mùi hương cơ thể thiếu nữ thơm mát xộc vào mũi anh.

Thẩm Lệ Hành là người có thói quen sạch sẽ cực đoan, nhưng sự cọ xát của Khương Yên lúc này lại khiến anh không muốn đẩy ra. Anh nâng cằm cô lên, giọng khàn khàn:

"Khương Yên? Nhìn cho rõ tôi là ai. Nếu đêm nay em không rời đi, cái giá phải trả sẽ là cả cuộc đời em đấy."

Khương Yên lúc này đã mất sạch lý trí, cô chỉ biết người đàn ông này giống như tảng băng mát lạnh. Cô chủ động kiễng chân, nụ hôn vụng về dán lên môi anh. Sự kiềm chế suốt 28 năm của Thẩm Lệ Hành sụp đổ. Anh đặt ly rượu xuống, bế thốc cô lên giường.

Thẩm Lệ Hành thô bạo trút bỏ lớp váy dạ hội vướng víu, để lộ cơ thể mơn mởn dưới ánh đèn. Anh gầm nhẹ, nụ hôn không còn chút dịu dàng nào mà mang theo sự xâm lược dã tính. Anh ngấu nghiến đôi môi cô, dời xuống hõm cổ, để lại những dấu hôn đỏ thẫm như đóng dấu chủ quyền.

Bàn tay to lớn của anh bóp chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, cảm giác làn da mịn màng khiến anh càng thêm điên cuồng. Khi sự thâm nhập đột ngột diễn ra, Khương Yên thét lên một tiếng đau đớn, lý trí mơ hồ quay lại trong giây lát.

"Đau... buông tôi ra..." – Cô run rẩy cầu xin.

"Muộn rồi." – Thẩm Lệ Hành nghiến răng, khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu. "Khương Yên, nhìn cho kỹ, người đang lấy đi lần đầu của em là ai! Là Thẩm Lệ Hành tôi!"

Anh bắt đầu những cú thúc mạnh bạo và dồn dập. Khoái cảm hòa lẫn với nỗi đau xé rách khiến Khương Yên chỉ biết nức nở. Thẩm Lệ Hành như một con thú dữ bị bỏ đói, anh điên cuồng chiếm lấy cô, ép cô phải thích nghi với sự to lớn của mình. Thuốc khiến cơ thể cô phản ứng trung thực, dù đau đớn nhưng bên trong lại tiết ra mật ngọt mời gọi anh xâm chiếm sâu hơn.

Tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" vang vọng. Thẩm Lệ Hành cúi xuống cắn mạnh lên vai cô, để lại dấu răng rỉ máu. Anh muốn cô phải đau, phải nhớ kỹ người đàn ông đầu tiên của mình. Anh liên tục gọi tên cô trong cơn mê say, mỗi tiếng "Yên Yên" phát ra đều chứa đựng sự chiếm hữu cực đoan.

Khi đỉnh điểm ập đến, Thẩm Lệ Hành thúc mạnh liên tiếp, đẩy cả hai vào trạng thái trắng xóa. Anh gầm lên, bắn sâu tất cả sự nóng rực vào bên trong cô, như muốn khảm sâu linh hồn mình vào cơ thể nhỏ bé này.

Đêm đó, Thẩm Lệ Hành không chỉ lấy đi sự trong trắng của Khương Yên, mà còn đặt nền móng cho một sợi dây liên kết đầy oan trái. Nhìn Khương Yên ngất lịm với những vết tích đầy rẫy trên người, Thẩm Lệ Hành khẽ vuốt ve gương mặt cô, đôi mắt anh lóe lên tia sáng thâm trầm:

"Khương Yên, em đã vào phòng của tôi, thì cả đời này đừng hòng bước ra ngoài."