Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa dày cộm, hắt lên những mảnh quần áo rách nát vương vãi dưới sàn nhà. Khương Yên tỉnh dậy với cơn đau nhức nhối khắp toàn thân, đặc biệt là nơi thầm kín và đôi chân run rẩy không còn chút sức lực.
Ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Cô sững sờ nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Thẩm Lệ Hành – người đàn ông đứng đầu đế chế tài chính Thẩm Thị, kẻ mà cả Thượng Hải này đều phải nể sợ. Cô vậy mà lại... ngủ với anh ta?
Nỗi sợ hãi ập đến chiếm lấy tâm trí. Nếu để gia đình họ Khương biết, hoặc nếu để Thẩm Lệ Hành tỉnh dậy, cô chắc chắn sẽ trở thành món hàng bị trao đổi hoặc bị anh khinh bỉ. Khương Yên cắn răng chịu đau, nhẹ nhàng bước xuống giường. Cô tìm thấy chiếc áo sơ mi của anh đã bị vứt dưới đất, mặc vào để che đi những dấu vết hoan lạc trên người mình.
Cô không để lại bất cứ lời nhắn nào, cũng không lấy xấp tiền đặt trên tủ đầu giường. Khương Yên chỉ cầm theo chiếc kẹp tóc ngọc trai đã gãy của mình, vội vàng rời khỏi khách sạn trong sự hoảng loạn.
Một tiếng sau, Thẩm Lệ Hành mở mắt. Cánh tay anh quờ sang bên cạnh theo bản năng, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo. Anh ngồi bật dậy, đôi mắt chim ưng quét qua căn phòng. Cô gái nhỏ đêm qua – người đã khóc lóc cầu xin anh, người đã bám lấy cổ anh không buông – đã biến mất.
Anh nhìn thấy những vết cào trên lưng mình trong gương, và mùi hương của cô vẫn còn vương lại trên gối. Thẩm Lệ Hành bật cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Ăn sạch xong liền chạy? Khương Yên, em giỏi lắm."
Anh nhấc điện thoại, giọng lạnh lùng vang lên: "Trợ lý Lâm, kiểm tra camera khách sạn tối qua. Trong vòng 10 phút, tôi muốn biết Khương Yên đang ở đâu."
Trong khi đó, Khương Yên đã về đến căn hộ thuê xập xệ của mình. Cô lao vào nhà tắm, xả nước lạnh lên người như muốn tẩy sạch những dấu vết của đêm qua. Nhưng dù cô có chà xát thế nào, cảm giác bàn tay của Thẩm Lệ Hành trên da thịt và tiếng gọi "Yên Yên" trầm thấp của anh vẫn ám ảnh tâm trí cô.
Cô phải trốn. Cô không thể để anh tìm thấy. Nhưng Khương Yên không biết rằng, ở thành phố này, không có nơi nào mà Thẩm Lệ Hành không thể chạm tới.