Ba ngày sau, Khương Yên nhận được tin sét đánh: Mẹ cô cần phẫu thuật gấp, chi phí lên đến 500.000 tệ. Gia đình họ Khương đã cắt đứt mọi nguồn viện trợ vì cô "dám" bỏ trốn khỏi bữa tiệc tối hôm đó, làm hỏng việc làm ăn của họ.
Khương Yên điên cuồng đi xin việc, nhưng lạ thay, không một công ty thiết kế nào dám nhận cô. Đến đâu người ta cũng nhìn cô bằng ánh mắt né tránh. Cho đến khi cô nhận được một cuộc gọi lạ.
"Khương tiểu thư, muốn cứu mẹ cô, hãy đến tập đoàn Thẩm Thị."
Khương Yên đứng trước tòa nhà chọc trời của Thẩm Thị, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô biết đây là một cái bẫy, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Khi cô bước vào văn phòng chủ tịch ở tầng 88, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Thẩm Lệ Hành đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, anh đeo kính gọng vàng, trông lịch lãm và cấm dục khác hẳn với vẻ cuồng nhiệt đêm đó.
"Đến rồi à?" – Anh không ngẩng đầu lên, giọng nói nhàn nhạt nhưng đầy uy quyền.
"Thẩm tổng... tôi cần tiền." – Khương Yên nắm chặt gấu áo, giọng run rẩy.
Thẩm Lệ Hành đặt bút xuống, chậm rãi tháo kính ra, nhìn cô bằng ánh mắt sâu hoắm: "Tôi không phải hội từ thiện, Khương Yên. Đêm đó em lấy áo sơ mi của tôi, xé nát chi phiếu của tôi, giờ lại đến đây hỏi xin tiền sao?"
Khương Yên cắn môi: "Tôi sẽ làm việc để trả nợ. Tôi có thể làm thiết kế, làm trợ lý..."
"Tôi không thiếu trợ lý." – Thẩm Lệ Hành đứng dậy, từng bước tiến lại gần cô. Khí thế của anh quá mạnh khiến Khương Yên lùi dần cho đến khi lưng chạm sát vào tường.
Anh chống hai tay sang hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lại ập đến, khiến chân Khương Yên hơi nhũn ra. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm:
"Tôi thiếu một người làm nũng trong lòng mình, thiếu một người sưởi ấm giường cho tôi mỗi tối. Em thấy sao, Khương tiểu thư?"
Nước mắt Khương Yên chực trào: "Anh... anh muốn bao nuôi tôi?"
"Không, tôi muốn em ký vào bản hợp đồng này." – Anh đưa ra một tập tài liệu. "Làm vợ hợp pháp của tôi trong 1 năm. Đổi lại, mẹ em sẽ được chữa trị tốt nhất, và gia đình họ Khương sẽ biến mất khỏi Thượng Hải."
Khương Yên nhìn vào đôi mắt đầy chiếm hữu của người đàn ông trước mặt. Cô biết, một khi ký tên, cô sẽ hoàn toàn thuộc về anh, không có lối thoát. Nhưng nhìn vào tấm ảnh mẹ trong bệnh viện, cô nhắm mắt lại, cầm bút ký tên mình xuống.
Thẩm Lệ Hành hài lòng thu lại hợp đồng, anh ôm lấy eo cô, kéo sát vào lòng mình: "Ngoan, giờ thì gọi một tiếng chồng nghe xem."