Sau khi đặt bút ký vào bản hợp đồng hôn nhân, Khương Yên cảm thấy linh hồn mình như vừa bị bán đi cho quỷ dữ. Thẩm Lệ Hành không cho cô thời gian để hối hận. Ngay trong chiều hôm đó, một chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đã đợi sẵn dưới chân tòa nhà Thẩm Thị để đưa cô về "tổ ấm" mới – biệt thự Thẩm gia nằm biệt lập trên đỉnh núi Vân Đỉnh.
Căn biệt thự rộng lớn đến mức choáng ngợp, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo như chính chủ nhân của nó. Thẩm Lệ Hành ném chìa khóa lên bàn, giọng nói không chút ấm áp: "Từ nay em sống ở đây. Phòng của em ở cạnh phòng tôi. Đừng nuôi ý định chạy trốn, vì ở đây, dù là một con kiến cũng phải có sự cho phép của tôi mới được ra ngoài."
Khương Yên mím môi, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau: "Tôi biết rồi. Nhưng còn mẹ tôi..." "Sáng mai bà ấy sẽ được chuyển đến bệnh viện quốc tế hàng đầu. Bác sĩ giỏi nhất đã được điều động." – Thẩm Lệ Hành tháo cà vạt, ánh mắt lướt qua thân hình mảnh mai của cô trong chiếc váy rẻ tiền. "Bây giờ, việc của em là tắm rửa, sau đó ra ngoài ăn tối với tôi. Tôi không muốn nhìn thấy người phụ nữ của mình trông như một kẻ tị nạn."
Bữa tối hôm đó không chỉ có hai người. Thẩm Lệ Hành cố tình đưa cô đến một nhà hàng Pháp sang trọng nhất thành phố, nơi mà giới thượng lưu thường xuyên lui tới. Thật tình cờ, hoặc có lẽ là do sự sắp đặt của anh, gia đình họ Khương cũng đang có mặt ở đó để chúc mừng Khương Tuyết vừa ký được một hợp đồng nhỏ.
Khi nhìn thấy Khương Yên sánh bước bên cạnh Thẩm Lệ Hành, gương mặt của Khương Tuyết và bà mẹ kế biến sắc từ trắng bệch sang xanh mét. Khương Tuyết đứng bật dậy, định tiến tới sỉ nhục: "Khương Yên, con nhỏ rẻ tiền này, sao mày dám..." Lời chưa dứt, Thẩm Lệ Hành đã liếc mắt nhìn sang. Ánh mắt ấy sắc lạnh như dao, khiến Khương Tuyết cứng họng, toàn thân run rẩy. "Khương tiểu thư, ăn nói cho cẩn thận." – Thẩm Lệ Hành vòng tay qua eo Khương Yên, kéo cô sát vào ngực mình, tuyên bố với giọng điệu đầy sự che chở: "Đây là bà Thẩm, người mà Thẩm Lệ Hành tôi nâng niu trên lòng bàn tay. Cô muốn nói gì với vợ tôi sao?"
Khương Yên sững sờ. Cô nhìn sang sườn mặt góc cạnh của người đàn ông bên cạnh, lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Anh đang giúp cô đòi lại công đạo, hay chỉ đơn giản là đang khẳng định quyền sở hữu đối với một món đồ chơi mới? Cả nhà họ Khương chết lặng, không ai dám thốt lên lời nào. Những kẻ vừa mới đây thôi còn khinh rẻ cô, giờ đây phải cúi đầu chào cô một tiếng "Thẩm phu nhân". Cảm giác vả mặt này thật sự rất sảng khoái, nhưng Khương Yên biết, cái giá phải trả cho sự bảo vệ này chính là sự tự do của cô.