Vừa trở về biệt thự, không khí trong xe vẫn còn vương vấn sự căng thẳng đến nghẹt thở. Khương Yên định đi thẳng lên lầu để trốn tránh ánh mắt sắc lẹm của người đàn ông bên cạnh, nhưng cô vừa bước được hai bước, cánh tay rắn chắc của Thẩm Lệ Hành đã giữ chặt lấy cổ tay cô. Anh không nói một lời, thô bạo kéo cô vào phòng làm việc ở tầng trệt và khóa trái cửa lại bằng một tiếng "cạch" khô khốc.
"Thẩm tổng... anh làm gì vậy?" – Khương Yên hoảng hốt, tấm lưng nhỏ nhắn bị ép sát vào cánh cửa gỗ sồi lạnh lẽo.
Thẩm Lệ Hành tháo bỏ vẻ ngoài lịch lãm thường thấy, anh giật phăng chiếc cà vạt, đôi mắt đen giờ đây đầy sự cuồng nhiệt và khát khao chiếm hữu điên rồ. Anh chống hai tay lên cửa, giam cầm cô trong khoảng không gian chật hẹp, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô: "Đêm đó ở khách sạn em trốn rất nhanh. Hôm nay ở nhà hàng, em dám nhìn gã đàn ông bàn bên cạnh ba lần. Yên Yên, em đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi, hay muốn tôi bẻ gãy đôi chân này để em không bao giờ rời khỏi tầm mắt tôi được nữa?"
Thẩm Lệ Hành không đợi cô giải thích, anh cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô. Nụ hôn mang theo sự trừng phạt nảy lửa, anh cắn lên cánh môi dưới của cô đến khi nếm được vị máu tanh ngọt mới chịu buông tha, rồi ngay lập tức lại xâm nhập sâu hơn, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang run rẩy. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy lụa, vuốt ve làn da mịn màng như gốm sứ nhưng lại đang lạnh ngắt vì sợ hãi. Khương Yên rên rỉ, đôi tay vô lực đẩy ngực anh ra nhưng lại bị anh nắm chặt, ép ngược lên đỉnh đầu bằng một bàn tay duy nhất.
"Không... đừng ở đây... Thẩm Lệ Hành, anh buông ra!" – Cô khóc nấc lên, nhưng sự phản kháng ấy chỉ làm bùng lên con thú dữ trong lòng anh.
Thẩm Lệ Hành bế thốc cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn làm việc rộng lớn giữa phòng. Những tập tài liệu quan trọng, những bản hợp đồng hàng tỷ đô bị anh gạt xuống sàn không thương tiếc, tạo nên một mớ hỗn độn dưới chân. Anh thong thả trút bỏ lớp áo sơ mi trắng, lộ ra cơ bắp săn chắc, lồng ngực vạm vỡ với những vết sẹo mờ từ những lần chinh chiến thương trường. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cơ thể họ quấn quýt lấy nhau như hai thỏi nam châm đang hút chặt vào nhau.
Anh tháo bỏ chiếc váy lụa mỏng manh của cô, để cô hoàn toàn trần trụi dưới ánh sáng leo lét của đèn bàn. Thẩm Lệ Hành quỳ giữa hai chân cô, đôi mắt anh đỏ ngầu vì dục vọng và sự ghen tuông. Anh không vội vàng thâm nhập mà cúi xuống, hôn dọc từ mắt cá chân lên đến bắp đùi trắng ngần, mỗi nơi đi qua đều để lại một vết cắn đỏ rực như muốn đóng dấu lên lãnh thổ của mình.
Bàn tay anh thô bạo tách rộng chân cô ra, ngón tay dài thô ráp bắt đầu trêu đùa nơi tư mật nhất của cô. Khương Yên hổn hển thở dốc, đôi mắt đẫm lệ nhìn trần nhà, cả cơ thể co giật theo từng nhịp tay của anh. Sự kích thích quá mức ở nơi nhạy cảm nhất khiến cô dần mất đi lý trí, tiếng rên rỉ bắt đầu mang theo sự mời gọi không tự chủ.
"Cầu xin tôi đi, Yên Yên. Cầu xin chồng em cho em..." – Anh thì thầm bằng giọng khàn đặc, đôi môi áp sát vào tai cô, liếm nhẹ lên vành tai khiến cô rùng mình.
"Lệ... Lệ Hành... đừng hành hạ em nữa..."
Anh nhếch môi, đột ngột thâm nhập vào bên trong cô mà không có bất kỳ sự báo trước nào. Khương Yên hét lên một tiếng nhỏ, cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến cô đau đớn nhưng cũng mang lại một khoái cảm run rẩy. Anh ra vào mạnh mẽ, mỗi lần thúc đều chạm đến nơi sâu nhất, khiến Khương Yên chỉ biết bám chặt lấy bả vai anh, móng tay cắm sâu vào da thịt anh để tìm điểm tựa.
Tiếng va chạm "bạch bạch" vang lên nhức nhối trong căn phòng yên tĩnh. Thẩm Lệ Hành như muốn dùng hành động này để xóa sạch bóng dáng của những kẻ đàn ông khác trong tâm trí cô. Anh nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình: "Em là của ai? Nói cho tôi biết, em thuộc về ai?"
"Em là của anh... của anh mà..." – Cô nức nở, tiếng gọi "Lệ Hành... chậm một chút..." đứt quãng trong hơi thở dập dồn.
Thẩm Lệ Hành càng thêm điên cuồng khi nghe thấy những lời phục tùng ấy. Anh bế cô dậy trong khi hai cơ thể vẫn còn đang khăng khít, ép cô quay lưng lại và cúi người xuống bàn làm việc. Tư thế này khiến anh có thể đâm vào sâu hơn, mạnh hơn. Khương Yên bám chặt lấy mép bàn, đôi chân run rẩy không đứng vững, chỉ biết đón nhận từng cú thúc như bão táp của người đàn ông phía sau.
"Gọi chồng đi. Gọi rồi anh sẽ nhẹ nhàng." – Anh cắn lên vai cô, để lại một dấu răng rõ rệt.
Khương Yên hoàn toàn sụp đổ, trong cơn say tình ái mịt mùng, cô chỉ biết làm theo lời anh như một kẻ mất hồn: "Chồng... ông xã... tha cho em... nhẹ một chút..."
Sự phục tùng của cô như đổ thêm dầu vào lửa dục vọng. Thẩm Lệ Hành gầm lên, anh xoay cô lại lần nữa, nhấc bổng cô lên để cô hoàn toàn bao bọc lấy mình. Những cú va chạm cuối cùng diễn ra một cách điên cuồng và bạo liệt. Anh muốn đem cô khảm sâu vào xương máu của mình, muốn linh hồn cô cũng phải mang dấu ấn của Thẩm Lệ Hành anh.
Đêm đó, trong phòng làm việc trang trọng, tiếng rên rỉ và tiếng thở dốc nồng đậm mùi tình ái kéo dài đến tận hừng đông. Thẩm Lệ Hành đã chứng minh cho cô thấy bằng cách tàn nhẫn và nóng rực nhất: Một khi đã rơi vào tay anh, cô sẽ mãi mãi không bao giờ có đường lui. Khi mọi thứ kết thúc, anh bế cô đang ngất lịm trong lòng về phòng ngủ, nhìn những vết tích đỏ rực khắp cơ thể cô, anh khẽ mỉm cười – nụ cười của một kẻ vừa bắt được con mồi quý giá nhất cuộc đời.