MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan, Lại ĐâyChương 6: Sự Quan Tâm Độc Lạ

Ngoan, Lại Đây

Chương 6: Sự Quan Tâm Độc Lạ

552 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Khương Yên tỉnh dậy trên chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ chính. Thẩm Lệ Hành đã đi làm từ sớm, nhưng mùi hương gỗ đàn hương của anh vẫn bao trùm lấy cô. Toàn thân cô đau nhức như vừa bị tháo rời rồi lắp lại, đặc biệt là vùng eo mỏi nhừ không nhấc lên nổi.

Trên bàn đầu giường có một bát cháo bào ngư nóng hổi và một hộp thuốc mỡ cao cấp. Kèm theo đó là một tờ giấy ghi chú với nét chữ rồng bay phượng múa: "Ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi. Thuốc dùng để bôi chỗ đó, tối nay tôi kiểm tra."

Khương Yên đỏ mặt tía tai, vò nát tờ giấy ném vào thùng rác. Người đàn ông này thật là... vừa bá đạo lại vừa mặt dày. Tuy nhiên, sự quan tâm của anh không chỉ dừng lại ở đó. Buổi chiều, một đội ngũ nhà thiết kế hàng đầu mang theo hàng trăm bộ trang phục, trang sức và túi xách đến biệt thự. Họ cung kính cúi chào: "Thẩm phu nhân, đây là những món đồ Thẩm tổng đích thân chọn cho bà."

Khương Yên nhìn những bộ váy tinh tế, đều là kiểu dáng cô thích. Cô không hiểu, anh làm sao biết được gu của cô? Có lẽ anh đã âm thầm điều tra cô từ lâu.

Trong lúc Khương Yên đang thử đồ, quản gia bước vào báo tin: "Thưa phu nhân, bà Khương và Khương Tuyết đang đứng ở cổng, muốn xin gặp bà." Khương Yên nhếch môi cười lạnh. Chắc chắn là sau màn dằn mặt tối qua, gia đình họ Khương đã bắt đầu lo sợ cho công ty của mình nên mới đến đây cầu xin. "Cho họ vào." – Khương Yên bình thản ngồi xuống ghế sofa, phong thái của một phu nhân quyền quý bắt đầu lộ rõ.

Bà mẹ kế và Khương Tuyết bước vào, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Họ khép nép nhìn Khương Yên, người mà trước đây họ coi như con ở trong nhà. "Yên Yên à, chuyện hôm qua là chị con lỡ lời. Chúng ta là người một nhà mà, con nói với Thẩm tổng một tiếng, đừng rút vốn đầu tư của nhà chúng ta được không?" – Bà mẹ kế giả vờ sụt sùi.

Khương Yên nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: "Người một nhà? Lúc các người bỏ thuốc tôi, lúc các người định bán tôi cho gã họ Vương, có nhớ chúng ta là người một nhà không?" Khương Tuyết tức giận định mắng lại, nhưng nhìn thấy dàn vệ sĩ áo đen đứng xung quanh, cô ta đành nuốt giận vào trong. "Tôi không có quyền can thiệp vào công việc của Thẩm Lệ Hành." – Khương Yên lạnh lùng đứng dậy. "Tiễn khách!"

Sự dứt khoát của Khương Yên khiến cô cảm thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết. Hóa ra, có người chống lưng lại cảm giác tuyệt vời như vậy. Nhưng cô không biết rằng, ở tập đoàn Thẩm Thị, Thẩm Lệ Hành đang xem qua màn hình giám sát toàn bộ cảnh tượng này. Anh tựa lưng vào ghế, khóe môi hơi cong lên: "Mèo nhỏ bắt đầu biết dùng móng vuốt rồi sao? Thú vị lắm."