Thượng Hải bước vào mùa mưa, những cơn mưa rào bất chợt làm không khí thêm phần ẩm ướt và ngột ngạt. Khương Yên ngồi trong phòng thiết kế riêng mà Thẩm Lệ Hành chuẩn bị cho cô tại biệt thự, đôi mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Cuộc sống làm "Thẩm phu nhân" này quá đỗi xa hoa, nhưng cũng quá đỗi tù túng. Thẩm Lệ Hành chiều chuộng cô về vật chất, nhưng lại kiểm soát cô về mọi mặt. Mỗi bước đi của cô đều có vệ sĩ đi theo, mỗi cuộc gọi đều được báo cáo lại cho anh.
Chiều hôm đó, Thẩm Lệ Hành có buổi tiệc xã giao quan trọng tại một triển lãm đá quý. Anh yêu cầu Khương Yên đi cùng. Cô diện một chiếc váy màu xanh rêu bằng lụa satin, ôm sát những đường cong mềm mại mà đêm đêm Thẩm Lệ Hành vẫn say mê khám phá. Khi cả hai bước vào sảnh tiệc, sự chú ý của mọi người ngay lập tức đổ dồn về phía họ. Thẩm Lệ Hành nắm chặt tay cô, như muốn tuyên cáo với cả thế giới rằng người phụ nữ này thuộc về anh.
"Yên Yên?"
Một giọng nói đầy vẻ ngạc nhiên và xót xa vang lên từ phía sau. Khương Yên khựng lại, toàn thân cứng đờ. Cô quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest xám, gương mặt thanh tú nhưng mang theo vẻ u buồn. Đó là Lục Tử khiêm – mối tình đầu thời đại học, người đã rời đi không một lời từ biệt khi gia đình cô gặp biến cố.
"Tử Khiêm..." – Khương Yên thốt lên đầy vô thức.
Ngay lập tức, luồng khí lạnh lẽo từ người đàn ông bên cạnh tỏa ra bao trùm lấy cô. Thẩm Lệ Hành nheo mắt, bàn tay đang đặt trên eo cô siết chặt đến mức cô cảm thấy đau điếng. Anh nhìn Lục Tử Khiêm với ánh mắt khinh miệt của một kẻ đứng trên đỉnh cao: "Lục thiếu gia, đã lâu không gặp. Có vẻ như gu thẩm mỹ của cậu vẫn không thay đổi, vẫn thích nhìn đồ của người khác?"
Lục Tử Khiêm tái mặt, ánh mắt không rời khỏi Khương Yên: "Yên Yên, sao em lại ở cùng với anh ta? Anh ta không phải hạng người tốt lành gì, em bị ép buộc đúng không?"
"Đủ rồi." – Thẩm Lệ Hành cắt ngang bằng giọng trầm đục đầy đe dọa. Anh quay sang nhìn Khương Yên, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây bốc lên ngọn lửa ghen tuông mãnh liệt: "Yên Yên, nói cho cậu ta biết, em là của ai?"
Khương Yên nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt Thẩm Lệ Hành, cô biết nếu mình nói sai một lời, Lục Tử Khiêm sẽ gặp nguy hiểm. Cô cắn môi, cúi đầu tránh ánh mắt của tình cũ: "Tôi là vợ của anh ấy. Lục tiên sinh, mời anh tự trọng."
Thẩm Lệ Hành hài lòng nhưng cơn giận trong lòng anh không hề nguôi ngoai. Anh kéo cô rời khỏi buổi tiệc ngay lập tức, bỏ lại Lục Tử Khiêm đứng ngẩn ngơ giữa đám đông. Trên xe trở về biệt thự, không gian im lặng đến mức đáng sợ. Khương Yên có thể nghe rõ tiếng thở dốc đầy kìm nén của người đàn ông bên cạnh.