MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan, Lại ĐâyChương 8: Trừng Phạt (H)

Ngoan, Lại Đây

Chương 8: Trừng Phạt (H)

1,084 từ · ~6 phút đọc

Vừa vào đến phòng ngủ, tiếng cánh cửa đóng sầm lại như một nhát dao chém đứt sợi dây kiềm chế cuối cùng của Thẩm Lệ Hành. Anh không đợi Khương Yên kịp thốt ra bất kỳ lời giải thích nào, đôi bàn tay to lớn như gọng kìm đã thô bạo đẩy cô lên cánh cửa lạnh lẽo. Anh ép sát cơ thể vạm vỡ của mình vào cô, đôi môi nóng rực áp xuống, nghiền nát cánh môi mềm mại của Khương Yên đến mức cô cảm nhận được vị tanh nồng của máu. Nụ hôn lần này hoàn toàn không có sự nâng niu, chỉ có sự tức giận tột độ và dục vọng chiếm đoạt đang gào thét.

"Yên Yên, em dám dùng ánh mắt lưu luyến đó để nhìn hắn ta ngay trước mặt tôi?" – Giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự tàn nhẫn khiến người ta phải run rẩy.

Chưa đợi cô trả lời, Thẩm Lệ Hành đã mạnh bạo nắm lấy cổ áo của chiếc váy lụa đắt tiền mà cô đang mặc, một lực tay kinh người vang lên tiếng "xoạt" chói tai. Lớp lụa mỏng manh rách toạc, để lộ làn da trắng ngần đang run rẩy dưới ánh đèn mờ. Khương Yên sợ hãi nức nở, đôi mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông trước mặt – người giờ đây trông không khác gì một con thú dữ bị thương.

"Lệ Hành... không phải như anh nghĩ... em và anh ta thực sự đã là quá khứ rồi... Làm ơn nghe em giải thích..."

"Quá khứ?" – Thẩm Lệ Hành cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và đau đớn. Anh bế thốc cô lên, sải bước dài rồi ném cô xuống chiếc giường rộng lớn giữa phòng. Sức nặng của anh lập tức đè sụp xuống, khóa chặt cô dưới thân mình. Anh rút chiếc thắt lưng da ra, không chút do dự trói chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô lên đỉnh đầu, cố định vào thành giường bằng kim loại lạnh lẽo.

"Tôi sẽ khiến em không còn một mảnh ký ức nào về gã đó nữa. Trong đầu em, trong xương máu của em, chỉ được phép chứa đựng cái tên Thẩm Lệ Hành mà thôi!"

Dưới sự trói buộc, Khương Yên hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Thẩm Lệ Hành thô bạo tách rộng đôi chân cô, sự thâm nhập diễn ra một cách đột ngột và mãnh liệt khi cô chưa hề có sự chuẩn bị. Cảm giác bị xé rách khiến Khương Yên cong người lên, cổ họng phát ra một tiếng hét nghẹn ngào. Nhưng Thẩm Lệ Hành không dừng lại, anh bắt đầu những cú thúc dồn dập và tàn nhẫn như muốn xuyên thấu cô.

Mỗi lần va chạm da thịt vang vọng trong không gian tĩnh lặng đều là một lần anh khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Thẩm Lệ Hành nhìn chằm chằm vào gương mặt đẫm lệ của cô, sự chiếm hữu trong lòng trỗi dậy điên cuồng. Anh không cho phép cô nhắm mắt, anh muốn cô phải nhìn rõ người đang chiếm hữu cô là ai.

"Nói! Em là của ai?" – Anh vừa thúc mạnh vừa gầm lên, bàn tay siết chặt lấy vòng eo cô đến mức để lại những vết hằn đỏ tía.

"Em... em là của anh... đau quá... Lệ Hành, làm ơn nhẹ một chút..." – Khương Yên khóc nấc lên, cơ thể cô phản ứng lại sự mãnh liệt của anh một cách thành thực. Dù đau đớn, nhưng hơi ấm và sự lấp đầy của anh vẫn khiến những sợi dây thần kinh của cô run rẩy theo từng nhịp điệu của cuộc làm tình điên rồ này.

Thẩm Lệ Hành cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên má cô, giọng nói vừa yêu vừa hận: "Nói em yêu anh. Nói em chỉ thuộc về một mình Thẩm Lệ Hành, bất kể là linh hồn hay xác thịt!"

Khương Yên bị anh hành hạ đến mức đầu óc trống rỗng, mọi lý trí đều tan biến dưới những cú thúc liên hồi như sóng thần. Cô run rẩy thốt lên trong hơi thở đứt quãng: "Em... em yêu anh... Lệ Hành... em chỉ thuộc về anh thôi..."

Lời thừa nhận của cô như đổ thêm dầu vào lửa dục vọng của anh. Thẩm Lệ Hành lật người cô lại, ép cô quỳ trên đệm trong tư thế từ phía sau. Anh nắm lấy mái tóc dài của cô, kéo ngược đầu cô ra sau để cô nhìn vào chiếc gương lớn phía đối diện.

"Nhìn đi Khương Yên! Nhìn xem em đang run rẩy vì ai? Nhìn xem gã người tình cũ của em có thể làm em thỏa mãn như tôi không?" – Sự ghen tuông đã khiến anh mất đi lý trí hoàn toàn.

Tiếng rên rỉ của Khương Yên hòa quyện cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi tình ái của anh. Đêm đó, Thẩm Lệ Hành như một con thú bị thương, anh lấy việc chiếm đoạt cô làm phương thuốc duy nhất để chữa trị sự bất an sâu thẳm trong lòng mình. Anh lặp đi lặp lại việc chiếm lấy cô nhiều lần, từ phòng ngủ đến phòng tắm, ép cô phải đón nhận mọi sự cuồng nhiệt và cả sự tàn nhẫn của mình, cho đến khi cô hoàn toàn kiệt sức và ngất lịm trong vòng tay anh.

Lúc này, khi cơn bão tình ái đã tạm lắng xuống, Thẩm Lệ Hành mới buông lỏng thắt lưng đang trói tay cô. Anh nhìn những vết bầm tím trên cổ tay, trên đùi và những dấu hôn đỏ thẫm chằng chịt trên cơ thể người con gái mình yêu, một cảm giác xót xa muộn màng dâng lên. Anh nhẹ nhàng bế cô vào lòng, dịu dàng vuốt ve lọn tóc ướt đẫm mồ hôi, áp mặt vào hõm cổ cô và thì thầm bằng giọng nói khàn khàn đầy cố chấp:

"Đừng bao giờ rời xa anh, đừng bao giờ nhìn kẻ khác... nếu không anh thực sự không biết mình sẽ còn làm ra chuyện điên rồ gì đâu, Yên Yên."

Dưới ánh trăng Thượng Hải lạnh lẽo, Thẩm Lệ Hành ôm chặt "bảo vật" của mình vào lòng, sự chiếm hữu và tình yêu của anh đã trở thành một loại xiềng xích không thể tháo rời, buộc chặt cuộc đời của Khương Yên vào bóng tối của chính anh.