Sáng hôm sau, Khương Yên không thể rời khỏi giường. Cả người cô hằn lên những dấu vết đỏ tía, minh chứng cho sự điên cuồng của Thẩm Lệ Hành tối qua. Tuy nhiên, khi cô nhìn sang bên cạnh, Thẩm Lệ Hành vẫn chưa đi làm. Anh ngồi ở mép giường, hút một điếu thuốc, bóng lưng cô độc đến lạ thường.
Khương Yên cố gắng ngồi dậy, kéo chăn che kín thân hình mình. Cô nhìn anh, khẽ hỏi: "Tại sao anh lại ghét Lục Tử Khiêm đến vậy?" Thẩm Lệ Hành dập tắt điếu thuốc, quay lại nhìn cô bằng đôi mắt mệt mỏi với những tia máu: "Tôi không ghét cậu ta. Tôi ghét tất cả những ai từng có được vị trí trong lòng em trước tôi."
Anh tiến lại gần, ôm lấy cô vào lòng, tựa đầu lên vai cô. Khương Yên nhận thấy cơ thể anh đang run nhẹ. Đây là lần đầu tiên cô thấy một Thẩm Lệ Hành yếu đuối như vậy. "Yên Yên, em có biết tại sao tôi bị mất ngủ không?" – Anh trầm thấp nói. "Năm mười tuổi, tôi chứng kiến mẹ mình tự sát ngay trước mắt. Từ đó, bóng tối đối với tôi là một nỗi ám ảnh. Tôi không thể ngủ được, tôi luôn sợ rằng nếu nhắm mắt lại, mọi thứ tôi yêu quý sẽ biến mất."
Khương Yên lặng người. Cô không ngờ người đàn ông quyền lực này lại mang trong mình vết thương lòng sâu sắc đến thế. "Nhưng đêm đầu tiên gặp em..." – Anh siết chặt vòng tay. "Hơi ấm trên người em, mùi hương của em đã khiến tôi lần đầu tiên có thể ngủ một giấc thật sâu mà không gặp ác mộng. Em chính là liều thuốc duy nhất của tôi."
Lòng Khương Yên chợt mềm đi. Hóa ra, sự chiếm hữu cực đoan của anh xuất phát từ sự thiếu hụt cảm giác an toàn. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc anh: "Lệ Hành, em sẽ không đi đâu cả."
Nhưng bình yên chẳng kéo dài được lâu. Buổi chiều hôm đó, khi Thẩm Lệ Hành vừa rời đi công tác ở Bắc Kinh, quản gia mang vào một phong thư nặc danh. Bên trong là những tấm hình chụp Khương Yên và Lục Tử Khiêm thời đại học, kèm theo một dòng chữ: "Cô nghĩ Thẩm Lệ Hành sẽ thế nào nếu biết đứa con cô đang mang (nếu có) có thể không phải của anh ta?"
Khương Yên tái mặt. Cô biết, có kẻ đang muốn dùng quá khứ của cô để phá hủy sự tin tưởng vừa mới nhen nhóm giữa hai người.