Cầm phong thư nặc danh trên tay, Khương Yên cảm thấy cả người lạnh toát. Những bức ảnh thời đại học giữa cô và Lục Tử Khiêm không có gì quá giới hạn, chỉ là những cái nắm tay hay những nụ cười trong trẻo dưới sân trường, nhưng trong mắt một kẻ có tính chiếm hữu bệnh hoạn như Thẩm Lệ Hành, đó chẳng khác nào một sự phản bội.
Cô biết tính anh. Thẩm Lệ Hành không cần sự thật, anh chỉ cần sự duy nhất. Anh muốn quá khứ, hiện tại và cả tương lai của cô đều phải đóng dấu tên anh.
Khương Yên vội vàng giấu phong thư xuống dưới đáy ngăn kéo, nhưng cả buổi chiều hôm đó cô đứng ngồi không yên. Sự bất an bao trùm lấy cô khi cô nhìn xuống bụng mình. Dạo gần đây cô thường xuyên cảm thấy buồn nôn và mệt mỏi. Nếu thực sự có một sinh linh đang thành hình, liệu nó sẽ là sợi dây gắn kết hay là ngòi nổ cho sự hủy diệt?
Tối hôm đó, Thẩm Lệ Hành trở về từ Bắc Kinh sớm hơn dự kiến. Anh không báo trước, bước chân nặng nề trên hành lang đá hoa cương. Khương Yên vừa tắm xong, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh ngồi trước gương trang điểm. Qua tấm gương, cô thấy anh đứng tựa cửa, áo vest vắt trên tay, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự mệt mỏi.
"Lệ Hành, anh về rồi..." – Khương Yên định đứng dậy thì anh đã bước tới, đè vai cô xuống ghế.
Bàn tay anh thô ráp, lướt nhẹ trên cổ cô rồi dừng lại ở hõm vai, siết nhẹ. Anh cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như kẻ nghiện đang tìm lại liều thuốc của mình.
"Yên Yên, ở nhà có ngoan không?" – Giọng anh trầm khàn, mang theo hơi lạnh của sương đêm.
Khương Yên run rẩy, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Em rất ngoan, chỉ ở nhà vẽ tranh và đợi anh thôi."
Thẩm Lệ Hành không nói gì, nhưng bàn tay anh bất ngờ trượt xuống ngăn kéo bàn trang điểm – nơi cô vừa giấu phong thư. Tim Khương Yên như ngừng đập. Anh chậm rãi mở nó ra, rút những tấm hình đó ra trước mặt cô. Tiếng giấy sột soạt như tiếng sấm nổ ngang tai.
Ánh mắt Thẩm Lệ Hành thay đổi ngay tức khắc. Từ sự mệt mỏi chuyển sang sự lạnh lẽo thấu xương. Anh ném những tấm hình lên mặt bàn, từng tấm, từng tấm một như đang xẻ thịt lột da quá khứ của cô.
"Vẽ tranh? Hay là ngồi đây nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ này?" – Anh cười nhạt, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ. "Khương Yên, tôi đã nói gì? Tôi nói tôi ghét bất cứ ai chạm vào đồ của tôi."
"Lệ Hành, nghe em giải thích, đó chỉ là chuyện xưa..."
"Chuyện xưa?" – Anh ngắt lời, bế xốc cô lên, ném mạnh xuống chiếc giường lớn. "Vậy để tôi giúp em thực hiện 'chuyện nay', để em nhớ kỹ xem ai mới là người đàn ông của em."