Cơn ghen của Thẩm Lệ Hành lúc này giống như một cơn bão cấp 12, quét sạch mọi sự dịu dàng mỏng manh còn sót lại giữa hai người. Anh không cho Khương Yên lấy một cơ hội để giải thích, cũng chẳng màng đến việc cô đang run rẩy đến mức không đứng vững vì sợ hãi. Trong mắt anh lúc này chỉ còn là ngọn lửa giận dữ rực cháy, thiêu rụi mọi lý trí của một kẻ cai trị vốn luôn bình thản.
Vừa bước vào phòng ngủ, Thẩm Lệ Hành đã túm lấy eo Khương Yên, quăng mạnh cô lên chiếc giường king-size rộng lớn. Anh lập tức đè sụp xuống, đôi bàn tay như gọng kìm sắt khống chế, đè chặt hai tay cô trên đỉnh đầu. Một tiếng "xoạt" chói tai vang lên, anh thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ lụa lấp lánh mà anh vừa mới mua tặng cô tuần trước. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, làn da trắng nõn nà của Khương Yên hiện ra, lốm đốm những vết xanh tím từ trận hoan lạc cuồng nhiệt lần trước vẫn chưa kịp tan hết.
Thẩm Lệ Hành nhìn những dấu vết cũ đó, ánh mắt càng thêm điên cuồng và tàn nhẫn. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vùng da cổ và bả vai cô, không phải là một nụ hôn mà là một cú cắn thực thụ, như muốn khảm sâu dấu ấn của mình lên da thịt cô một lần nữa, để xóa sạch mọi hơi thở của kẻ khác.
"Đau... Lệ Hành, anh nhẹ một chút... xin anh..." – Khương Yên khóc nấc lên, hai chân cô vô lực quẫy đạp trên đệm nhưng lại bị anh dùng đầu gối cứng như đá chặn đứng hoàn toàn.
Thẩm Lệ Hành không nói một lời, gương mặt anh lạnh lùng đến đáng sợ. Anh dứt khoát tháo chiếc thắt lưng da, dùng nó trói chặt hai tay cô vào thành giường kim loại chạm khắc hoa văn cổ điển. Tiếng xích sắt lách cách va chạm và tiếng khóa lạch cạch khiến không khí trong phòng càng thêm phần ngột ngạt, mang đậm hơi hướng của sự cưỡng chế và nhục dục nguyên thủy.
Anh không vội vàng xâm nhập ngay lập tức. Thẩm Lệ Hành muốn hành hạ tâm trí cô trước. Anh dùng những ngón tay thô ráp, chai sần vì súng đạn và quyền lực, lướt mạnh trên những điểm nhạy cảm nhất của cơ thể cô. Anh thô bạo nhào nặn đôi gò bồng đào căng đầy, khiến chúng biến hình dưới sức mạnh của bàn tay mình. Khương Yên nức nở, cô cảm thấy mình như một con cá nhỏ bị mắc cạn, chỉ biết phơi bày sự yếu ớt nhất trước mặt thợ săn.
"Nói! Hắn ta đã chạm vào đâu? Chỗ này? Hay chỗ này?" – Mỗi câu hỏi của anh đều đi kèm với một cú bấm mạnh vào đùi trong hoặc nhéo vào nụ hồng đang run rẩy.
Khương Yên đầu óc mụ mị, nước mắt thấm đẫm gối lụa, cô chỉ biết lắc đầu trong tuyệt vọng: "Không có... thật sự không có ai cả... chỉ có anh thôi... Lệ Hành, tin em..."
Sự phục tùng và tiếng khóc xé lòng của cô dường như lại là chất xúc tác mạnh mẽ nhất kích thích thú tính trong anh. Thẩm Lệ Hành bất thình lình tiến vào, không hề có sự báo trước hay bất kỳ bước dạo đầu đủ lâu nào để cô thích nghi. Khương Yên đau đến mức cong người lên như một cây cung bị kéo căng, tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ vỡ nát.
Anh bắt đầu những cú thúc mạnh bạo, dồn dập và tàn nhẫn. Mỗi lần va chạm đều mang theo sức nặng ngàn cân, như muốn xuyên thủng và nghiền nát cơ thể mảnh mai dưới thân. Thẩm Lệ Hành nắm lấy hông cô, kéo sát vào mình, ép cô phải đón nhận mọi sự thô bạo của một kẻ đang phát điên vì ghen. Tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm mùi thuốc lá và rượu vang của anh.
Cảm giác bị chiếm đoạt hoàn toàn, bị coi như một món đồ chơi độc bản khiến Khương Yên vừa sợ hãi tột độ, vừa nảy sinh một loại hưng phấn kỳ lạ, nhục nhã mà cô không dám thừa nhận. Cơ thể cô dưới tác động mãnh liệt của anh bắt đầu run rẩy, những sợi dây thần kinh căng lên như sắp đứt. Cô bám chặt lấy ga giường, móng tay cào rách lớp vải lụa đắt tiền để tìm kiếm chút điểm tựa trong cơn bão tình ái đầy bạo liệt.
"Nhìn tôi đây Khương Yên! Nhìn xem ai mới là chủ nhân của em!" – Thẩm Lệ Hành gầm lên, anh xoay người cô lại, bắt cô phải quỳ phủ phục trong tư thế nhục nhã nhất, để anh có thể chiếm hữu từ phía sau một cách sâu sắc hơn.
Những cú thúc từ góc độ này khiến Khương Yên hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn sức để khóc, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ vô nghĩa thoát ra từ cánh môi sưng mọng. Thẩm Lệ Hành cúi xuống, ôm trọn lấy lưng cô, hôn lên những giọt mồ hôi đang chảy dọc sống lưng, nuốt lấy mọi hơi thở của cô vào lòng mình.
Đêm đó, anh như một kẻ điên thực thụ. Anh bắt cô phải thực hiện đủ mọi tư thế từ ghế sofa đến cửa sổ điểm nhìn toàn cảnh Thượng Hải, ép cô phải gọi tên anh trong sự nghẹn ngào, cho đến khi cô lịm đi hoàn toàn vì kiệt sức và khoái cảm quá mức trong cơn thịnh nộ của anh.
Khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu le lói qua khe rèm, Thẩm Lệ Hành mới dừng lại. Anh nhìn người con gái đang ngủ mê man với đôi mắt sưng đỏ và những vết tích đỏ tía chằng chịt khắp người, lòng anh dâng lên một nỗi thỏa mãn đen tối. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm một câu nói đầy ma mị:
"Yên Yên, em chỉ có thể là của tôi. Dù là linh hồn hay thể xác, nếu tôi không cho phép, kẻ khác dù chỉ một cái nhìn cũng đừng hòng có được."