Khương Yên tỉnh dậy khi trời đã quá trưa. Cánh tay cô bị trói lâu ngày nên tím tái và mất cảm giác. Thẩm Lệ Hành đã tháo dây trói cho cô từ lúc nào, nhưng anh vẫn ngồi đó, bên cạnh cửa sổ, nhìn cô với ánh mắt phức tạp. Trên bàn là một tờ giấy khám thai từ bệnh viện mà trợ lý của anh vừa mang đến.
"Em mang thai rồi." – Anh nói, giọng không vui cũng không buồn, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Khương Yên run rẩy co người lại: "Lệ Hành, đứa bé..."
"Đứa bé là của ai?" – Anh cắt ngang, ném tờ giấy khám thai vào người cô. "Bác sĩ nói thai nhi được 5 tuần. 5 tuần trước, chính là lúc em bỏ trốn khỏi khách sạn và gặp lại Lục Tử Khiêm ở buổi tiệc đó, đúng không?"
Khương Yên sững sờ, nước mắt lã chã rơi: "Anh nghi ngờ em? Đêm đó ở khách sạn là lần đầu tiên của em, anh là người biết rõ nhất mà!"
"Lần đầu tiên thì sao? Sau đó em gặp hắn ta, ai biết được hai người đã làm những gì?" – Thẩm Lệ Hành đứng dậy, tiến lại gần, bóp chặt cằm cô. "Khương Yên, em nghe cho kỹ. Đứa bé này, nếu kết quả xét nghiệm ADN sau khi sinh ra không phải của tôi, tôi sẽ khiến em và cả nhà họ Lục phải chôn thây."
Anh quay lưng bước ra ngoài, để lại một câu nói lạnh lùng: "Từ hôm nay, em bị cấm túc. Không có sự cho phép của tôi, em không được bước ra khỏi phòng này nửa bước. Tất cả các thiết bị liên lạc sẽ bị thu hồi."
Khương Yên đổ gục xuống giường. Sự sủng ái bấy lâu nay hóa ra mỏng manh đến thế. Anh yêu cô, nhưng tình yêu đó chứa đựng quá nhiều sự hoài nghi và bệnh hoạn. Cô vuốt ve bụng mình, lòng đau như cắt. Con ơi, sự xuất hiện của con là phước hay là họa?
Vài ngày sau, trong lúc bị giam lỏng, Khương Yên tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của quản gia và người giúp việc bên ngoài cửa.
"Nghe nói Thẩm tổng đang bí mật điều tra vụ tai nạn của mẹ phu nhân năm xưa. Hình như có liên quan đến ông chủ Thẩm (cha của Thẩm Lệ Hành)."
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Nếu phu nhân biết được gia đình họ Khương và gia đình họ Thẩm có nợ máu, e là..."
Khương Yên bàng hoàng. Nợ máu? Mẹ cô vốn dĩ qua đời vì tai nạn giao thông, tại sao lại liên quan đến nhà họ Thẩm? Phải chăng sự tiếp cận của Thẩm Lệ Hành ngay từ đầu không phải là tình cờ, mà là một sự trả thù hoặc bù đắp đầy toan tính?
Cùng lúc đó, Khương Tuyết – người chị họ thâm độc – gửi cho cô một tin nhắn thông qua người hầu bị mua chuộc: "Muốn biết sự thật về cái chết của mẹ cô và lý do Thẩm Lệ Hành cưới cô không? Tối mai, hãy tìm cách trốn ra ngoài, tôi sẽ đưa cô đi gặp một người."
Khương Yên đứng giữa ngã ba đường. Một bên là người chồng chiếm hữu, một bên là sự thật về cái chết của mẹ. Cô biết, nếu cô bước ra khỏi căn phòng này, cuộc đời cô sẽ sang một trang mới, hoặc là tự do, hoặc là vực thẳm.