MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan, Lại ĐâyChương 13: Cuộc Đào Thoát Trong Mưa

Ngoan, Lại Đây

Chương 13: Cuộc Đào Thoát Trong Mưa

606 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố Thượng Hải như muốn rửa trôi đi những tội lỗi đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng. Khương Yên ngồi bên cửa sổ, bàn tay đặt lên bụng, nơi sinh linh nhỏ bé đang dần thành hình. Lời nói của người giúp việc về "nợ máu" giữa hai gia đình Thẩm - Khương như một nhát dao đâm thấu tim gan cô. Nếu Thẩm Lệ Hành ở bên cô chỉ vì bù đắp hoặc trả thù, thì tình yêu bấy lâu nay cô dành cho anh hóa ra chỉ là một trò cười.

Tin nhắn của Khương Tuyết như một cọng rơm cứu mạng, nhưng cũng có thể là cái bẫy chết người. Khương Yên biết mình phải đi. Cô không thể sống trong sự nghi ngờ và giam cầm này mãi mãi.

Đêm đó, lợi dụng lúc Thẩm Lệ Hành đi tiếp khách và uống say, Khương Yên đã dùng chiếc kéo cắt nát tấm rèm cửa bằng lụa, tết thành dây thừng để leo từ ban công tầng hai xuống. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút vẽ giờ đây rướm máu vì ma sát với vải thô, nhưng ý chí tìm kiếm sự thật đã giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi. Cô chạy băng qua khu vườn rộng lớn, lách qua khe hở của hàng rào mà cô đã bí mật cắt đứt từ trước.

Khi ra đến cổng sau, một chiếc xe màu đen đã đợi sẵn. Khương Tuyết hạ kính xe, nụ cười trên môi cô ta đầy vẻ mỉa mai: "Nhanh lên, em gái yêu quý. Nếu để Thẩm Lệ Hành phát hiện, cả hai chúng ta đều chết chắc."

Khương Yên bước lên xe, hơi lạnh từ điều hòa khiến cô rùng mình. Chiếc xe lao vun vút trong đêm tối, rời xa biệt thự Vân Đỉnh. Khương Tuyết đưa cô đến một căn nhà kho cũ nát ở ngoại ô. Tại đó, một người đàn ông trung niên đang ngồi đợi sẵn – đó chính là tài xế cũ của gia đình họ Khương, người đã mất tích ngay sau vụ tai nạn của mẹ cô năm xưa.

"Ông nói đi, mẹ tôi chết như thế nào?" – Khương Yên run rẩy hỏi.

Người đàn ông ngước nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự hối hận: "Tiểu thư... năm đó, chiếc xe gây tai nạn thực chất là của tập đoàn Thẩm Thị. Cha của Thẩm Lệ Hành vì muốn che đậy vụ bê bối tài chính mà mẹ cô đang nắm giữ bằng chứng nên đã... đã thuê người dàn dựng vụ tai nạn. Thẩm Lệ Hành lúc đó cũng có mặt trên xe, chính cậu ta là người đã ngăn cản tôi gọi cấp cứu..."

Cả thế giới của Khương Yên như sụp đổ. Cô không nghe thấy gì nữa, tai cô ù đi, tim đau thắt lại. Người đàn ông cô yêu, người cha của con cô, lại là kẻ đã gián tiếp giết chết mẹ cô?

"Yên Yên, em nghe thấy chưa?" – Khương Tuyết nắm lấy vai cô, giọng nói đầy sự kích động. "Hắn ta cưới em chỉ vì muốn giam cầm em, để em không bao giờ tìm ra sự thật này. Em chỉ là một món nợ mà hắn đang trả giá thôi!"

Khương Yên ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Đúng lúc đó, cánh cửa nhà kho bị đạp tung. Thẩm Lệ Hành xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, trên người vẫn còn nồng nặc mùi rượu. Trông anh như một vị thần chết vừa bước ra từ địa ngục.