"Khương Yên, em dám trốn?" – Giọng Thẩm Lệ Hành trầm thấp nhưng chứa đựng sự phẫn nộ có thể thiêu rụi mọi thứ. Anh bước tới, không thèm liếc nhìn Khương Tuyết hay người tài xế đang run rẩy. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Khương Yên, người đang nhìn anh với ánh mắt đầy căm hận và ghê tởm.
Anh vung tay, các vệ sĩ phía sau lập tức khống chế Khương Tuyết và gã tài xế. Thẩm Lệ Hành bế thốc Khương Yên lên, mặc kệ cô đấm đá, la hét. Anh ném cô vào ghế sau của chiếc Rolls-Royce, ngay lập tức khóa cửa lại.
Về đến biệt thự, Thẩm Lệ Hành lôi cô vào phòng ngủ, ném cô xuống giường. Anh tháo chiếc cà vạt, ánh mắt tối sầm lại. "Em muốn biết sự thật? Được, tôi sẽ cho em biết sự thật là em mãi mãi không bao giờ thoát khỏi tay tôi!"
Anh đè lên người cô, bàn tay thô bạo xé nách chiếc áo len mỏng manh của cô. Khương Yên dùng hết sức bình sinh để đẩy anh ra: "Đừng chạm vào tôi! Đồ giết người! Thẩm Lệ Hành, tôi hận anh!"
Câu nói "Tôi hận anh" như một mồi lửa châm vào kho xăng. Thẩm Lệ Hành cười điên dại, anh cắn lên vành tai cô, giọng nói khàn đặc: "Hận đi. Chỉ cần em nhớ kỹ tôi là được. Em hận tôi cũng tốt, yêu tôi cũng được, miễn là em phải ở dưới thân tôi mà khóc lóc!"
Anh không hề có sự dịu dàng nào. Sự xâm nhập diễn ra ngay lập tức, thô bạo và đầy tính trừng phạt. Khương Yên cảm thấy cơ thể mình như bị xẻ làm đôi. Nỗi đau thể xác hòa cùng nỗi đau tinh thần khiến cô không thể thốt nên lời. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nước mắt chảy dài xuống thái dương.
Thẩm Lệ Hành như một con thú bị thương, anh muốn dùng hành động này để chứng minh rằng cô vẫn thuộc về anh, dù cô có hận anh đến mức nào. Anh di chuyển điên cuồng, mỗi cú thúc đều mang theo sự tuyệt vọng. "Yên Yên, nói em không hận anh đi. Nói em vẫn yêu anh..."
Khương Yên chỉ nhắm nghiền mắt, chịu đựng cơn bão táp mà anh mang lại. Cơn đau ở bụng dưới bất ngờ ập đến, dữ dội hơn bất cứ lúc nào. Cô cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ giữa hai chân mình.
"Lệ... Lệ Hành... con... con của chúng ta..." – Giọng cô yếu ớt hẳn đi.
Thẩm Lệ Hành khựng lại. Anh nhìn xuống, trên tấm ga giường màu trắng tinh khôi là một vệt máu đỏ tươi đầy nhức nhối. Gương mặt anh biến sắc, từ sự điên cuồng chuyển sang nỗi sợ hãi tột độ. "Yên Yên! Em làm sao vậy? Yên Yên!"