Bệnh viện quốc tế Thẩm Thị chìm trong bầu không khí u ám. Thẩm Lệ Hành đứng ngoài phòng cấp cứu, đôi bàn tay vẫn còn dính máu của Khương Yên run rẩy không ngừng. Anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này. Ngay cả khi đối mặt với những đối thủ đáng gờm nhất trên thương trường, anh cũng chưa từng cảm thấy bất lực đến thế.
Trợ lý Lâm bước đến, khẽ nói: "Thẩm tổng, Khương Tuyết và gã tài xế đã bị bắt giữ. Gã tài xế khai rằng... tất cả những lời ông ta nói đêm nay đều là do Khương Tuyết mua chuộc. Cha của anh đúng là có mặt ở đó, nhưng ông ấy đã cố gắng cứu mẹ phu nhân, chỉ là vụ tai nạn quá nghiêm trọng..."
Thẩm Lệ Hành nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gương mặt lạnh lùng. Anh đã quá chủ quan, anh đã để sự chiếm hữu làm mờ mắt mình, khiến anh nghi ngờ cô, hành hạ cô, để rồi đẩy cô vào tình cảnh này. Sự thật là anh yêu cô đến phát điên, nhưng tình yêu của anh lại là thứ thuốc độc giết chết cô mỗi ngày.
Cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ bước ra với gương mặt mệt mỏi: "Thẩm tổng, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Đứa bé... không giữ được. Phu nhân vì bị chấn động tâm lý quá lớn và cơ thể suy nhược nên đã rơi vào hôn mê sâu. Nếu trong vòng 48 giờ tới cô ấy không tỉnh lại, có lẽ..."
Thẩm Lệ Hành không nghe thấy những lời phía sau. Anh bước vào phòng bệnh, nhìn Khương Yên nằm đó, gương mặt trắng bệch, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ. Anh quỳ xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, áp lên mặt mình.
"Yên Yên, anh sai rồi. Anh xin lỗi... xin em hãy tỉnh lại. Em muốn hận anh cũng được, muốn đánh anh cũng được, nhưng đừng rời xa anh..."
Suốt 48 giờ đó, Thẩm Lệ Hành không rời cô nửa bước. Anh không ăn, không ngủ, chỉ ngồi đó kể cho cô nghe về những dự định tương lai, về căn phòng thiết kế anh đã làm cho cô, về cái tên anh định đặt cho con của hai người.
Cuồi cùng, ngón tay của Khương Yên khẽ cử động. Cô chậm rãi mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát rồi nhìn sang người đàn ông râu ria lởm chởm, hốc hác trước mặt. Ánh mắt cô không còn sự yêu thương, không còn sự sợ hãi, mà chỉ là một sự trống rỗng đến tận cùng.
"Con đâu rồi?" – Giọng cô khàn đục.
Thẩm Lệ Hành cúi đầu, không dám nhìn vào mắt cô: "Yên Yên, chúng ta còn trẻ, chúng ta sẽ có đứa con khác..."
"Cút đi." – Khương Yên bình thản nói, hơi thở nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân. "Thẩm Lệ Hành, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Giữa chúng ta, không còn gì cả."
Thẩm Lệ Hành sững sờ. Anh thà rằng cô mắng nhiếc, thà rằng cô khóc lóc còn hơn nhìn thấy sự lạnh lùng này. Anh biết, trái tim của Khương Yên đã thực sự chết rồi.