Trần Gia Huy ngồi bất động ở dãy bàn cuối lớp, sống lưng cứng đờ như một khúc gỗ. Trên vai anh, một cái đầu trắng hếu với mái tóc dài rũ rượi đang chầm chậm tựa vào, phà ra từng luồng khí lạnh buốt dọc xương sống. Kẻ đứng xem sẽ chỉ thấy một thiếu gia tập đoàn đá quý đang trầm mặc, mang vẻ đẹp lạnh lùng của một pho tượng tạc từ băng. Nhưng thực tế, Gia Huy đang niệm chú cầu nguyện trong lòng, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả lưng áo sơ mi đắt tiền.
Đôi mắt âm dương này là lời nguyền của dòng họ Trần, và Gia Huy chính là "kẻ kế thừa" xui xẻo nhất. Anh thấy tất cả những thứ không nên thấy: từ ông cụ ngồi trên nóc tủ lớp học đang mải mê đọc ké sách, đến đám linh hồn vất vưởng cứ thích bám lấy những người có khí chất thanh thuần như anh để "xin tí hơi người".
"Này... mượn... cái... lược..." – Ma nữ trên vai thều thào, bàn tay xám ngắt đưa về phía hộp bút của anh.
Gia Huy nhắm nghiền mắt, nghiến răng không dám thở mạnh. Đúng lúc này, một tiếng "Rầm!" vang dội khiến cả lớp giật bắn mình. Cánh cửa lớp học bị đá văng ra theo đúng nghĩa đen.
Hạ An bước vào, vai đeo cặp lệch một bên, tay kia cầm ổ bánh mì thịt to sụ đang cắn dở. Ngay giây phút cô bước qua ngưỡng cửa, một luồng sóng nhiệt mãnh liệt như mặt trời ban trưa tỏa ra, quét sạch mọi âm khí trong phòng. Ma nữ đang bám trên vai Gia Huy rú lên một tiếng rồi tan biến thành làn khói xám. Ông cụ trên nóc tủ thì ngã lộn nhào, lặn mất tăm xuống mặt đất.
Gia Huy ngơ ngác mở mắt. Cảm giác lạnh lẽo, nặng nề bám đuổi anh suốt cả buổi sáng bỗng nhiên biến mất sạch sành sanh. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái vừa xuất hiện, đôi mắt vốn u buồn bỗng rực sáng như người chết đuối vớ được cọc.
Hạ An không thèm để ý đến những ánh nhìn xung quanh, cô lững thững đi thẳng xuống cuối lớp. Bàn ghế bị xê dịch loẹt xoẹt khi cô kéo ghế ngồi ngay cạnh Gia Huy. Cô ném cái cặp lên bàn, quay sang nhìn cậu bạn cùng bàn đang nhìn mình trân trối bằng ánh mắt kỳ dị.
"Nhìn cái gì? Chưa thấy người đẹp ăn bánh mì bao giờ à?" – Hạ An nhướn mày, giọng nói sang sảng đầy khí lực.
Gia Huy hít một hơi thật sâu. Kỳ lạ thật! Ở sát cạnh cô gái này, anh không còn thấy bất kỳ bóng ma nào dám lảng vảng trong vòng bán kính hai mét. Thậm chí, không gian xung quanh cô thơm mùi nắng và... mùi pate gan, ấm áp một cách lạ thường. Đây không phải là người, đây đích thực là một tấm bùa hộ mệnh bằng xương bằng thịt!
"Chào cậu... cậu là học sinh mới?" – Gia Huy cố lấy lại phong thái "thiếu gia", dù giọng nói vẫn còn hơi run.
Hạ An hờ hững gật đầu, miệng vẫn nhai nhồm nhoàm: "Hạ An, con nhà võ. Mới chuyển đến từ trường năng khiếu."
Gia Huy khẽ nuốt nước bọt. Anh liếc thấy ở góc lớp, mấy linh hồn lang thang đang tụ tập lại, định tiến tới trêu chọc anh như mọi khi. Nhưng ngay khi chúng vừa tiến vào "vùng phủ sóng" của Hạ An, cả đám lập tức khựng lại, mặt hiện rõ sự kinh hoàng như vừa nhìn thấy quỷ vương, rồi đồng loạt quay đầu chạy trối chết qua cửa sổ.
Gia Huy kinh ngạc đến mức suýt đánh rơi cây bút máy đắt tiền. Vía của cô gái này nặng đến mức nào mà ma quỷ chỉ cần nhìn thôi đã hồn bay phách tán?
"Này..." – Gia Huy đột ngột lên tiếng, thanh âm có chút khẩn thiết.
Hạ An dừng động tác nhai, nghiêng đầu nhìn anh: "Lại gì nữa thiếu gia?"
"Từ ngày mai... bữa sáng của cậu, tôi bao hết. Cậu muốn ăn bánh mì, phở bò, hay sơn hào hải vị gì cũng được."
Hạ An khựng lại, ánh mắt sắc sảo nheo lại đầy nghi hoặc: "Cậu bị hâm à? Chúng ta còn chưa biết tên nhau rõ ràng, cậu định bao nuôi tôi?"
Gia Huy không quan tâm đến sự thô lỗ của cô, anh dịch chuyển ghế lại gần cô thêm vài centimet, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cánh tay cô gái đang diện đồng phục không chỉnh tề. Anh hạ thấp giọng, vẻ mặt chân thành đến mức "giả trân":
"Tôi không đùa. Chỉ có một điều kiện duy nhất: dù đi đâu, làm gì, cậu cũng phải ngồi cạnh tôi. Kể cả lúc đi thư viện hay ra căng tin. Được không?"
Hạ An nhìn thiếu gia trước mặt, trông thì sang chảnh đấy mà sao hành xử giống kẻ biến thái quá. Nhưng nhìn lại lời đề nghị "bao cơm cả năm", cái bụng vốn không biết no của cô bắt đầu biểu tình. Cô vỗ vỗ vai Gia Huy một cái thật mạnh, khiến anh suýt thì ngã khỏi ghế.
"Chốt đơn! Dù tôi không biết cậu đang mưu tính cái gì, nhưng vì miếng ăn, tôi sẽ bảo kê cậu."
Gia Huy cảm nhận được bàn tay ấm nóng của cô trên vai, một luồng nhiệt chạy thẳng vào tim. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm thực sự sau bao năm sống trong sợ hãi. Lời nguyền mắt âm dương dường như cuối cùng cũng gặp phải "khắc tinh" của nó rồi.
Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì Gia Huy chợt cứng đờ người. Từ phía sau lưng Hạ An, một cái bóng bé xíu với đôi mắt to tròn, xanh lét – con ma Tiểu Quỷ thường trú trong lớp – đang lấp ló nhìn anh đầy tò mò. Nó không bị tan biến, có lẽ vì nó quá yếu hoặc quá nhát, nhưng nó đang run rẩy nhìn Hạ An như nhìn một con quái vật cổ đại.
Tiểu Quỷ mấp máy môi, ra dấu cho Gia Huy: "Thiếu... gia... chị đại này... đáng sợ quá..."
Gia Huy lén trừng mắt nhìn nó, rồi lại vội vàng sát lại gần Hạ An hơn nữa. Anh khẽ nắm lấy một góc áo khoác đang thắt ngang eo của cô, lí nhí:
"Hạ An, hình như có gió lùa, tôi thấy hơi lạnh... cậu ngồi gần thêm chút nữa đi."
Hạ An lườm anh một cái cháy mặt nhưng vẫn dịch chuyển bàn lại sát cạnh anh, hừ lạnh: "Đúng là đồ thiếu gia pha lê, yếu đào tơ liễu!"
Trong khi cả lớp đang xì xào về việc nam thần Gia Huy bỗng nhiên chủ động bắt chuyện với cô nàng "đại ca" mới đến, thì Gia Huy lại đang thầm mở cờ trong bụng. Từ hôm nay, cuộc đời anh chính thức sang trang, trang có tiêu đề: "Bám đuôi bùa hộ mệnh".