Sáng hôm sau, Hạ An bước vào lớp với tâm thế của một kẻ chuẩn bị đi "đòi nợ". Thực lòng mà nói, cô chẳng mấy tin vào lời hứa của tên thiếu gia trông như bước ra từ tranh vẽ kia. Đời này làm gì có ai dâng tận miệng miếng bánh thơm ngon mà không kèm theo cái bẫy nào? Thế nhưng, ngay khi vừa chạm chân tới cửa phòng học, một mùi hương ngào ngạt của thịt nướng, bơ tỏi và cà phê sữa hảo hạng đã xộc thẳng vào mũi cô, khiến cái dạ dày vốn đang trống rỗng của "đại ca" phải biểu tình dữ dội.
Trên dãy bàn cuối, Trần Gia Huy đã ngồi đó từ bao giờ. Anh diện bộ đồng phục phẳng phiu, tóc vuốt keo nhẹ nhàng, nhưng gương mặt lại hơi nhợt nhạt với quầng thâm mờ dưới mắt. Thấy Hạ An xuất hiện, đôi mắt mệt mỏi của anh bỗng chốc rực sáng, hệt như người lữ hành thấy ốc đảo giữa sa mạc.
"An An! Cậu đến rồi."
Gia Huy vội vã đứng dậy, lịch sự kéo ghế cho cô. Trên mặt bàn lúc này không phải là sách vở, mà là một dãy hộp giấy sang trọng in logo của khách sạn năm sao danh tiếng nhất thành phố. Hạ An nuốt nước bọt, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng của một con nhà võ, nhưng ánh mắt cô đã hoàn toàn "dính" chặt vào đống đồ ăn.
"Tôi không nuốt lời chứ?" - Gia Huy mỉm cười, đôi môi hơi mấp máy.
Hạ An ngồi xuống, mở chiếc hộp gần nhất ra. Bên trong là một phần bánh mì kẹp bò Wagyu áp chảo, nước sốt óng ánh và rau chân vịt xanh mướt. Cô nhìn sang hộp bên cạnh, là một bát cháo bào ngư nóng hổi vẫn còn tỏa khói nghi ngút.
"Cậu định nuôi tôi béo lên để đem bán à?" - Hạ An cầm miếng bánh mì lên, hoài nghi nhìn anh.
Gia Huy khẽ rùng mình, ánh mắt lén lút nhìn vào khoảng không trống rỗng ngay sau lưng cô. Thực tế, đêm qua anh lại mất ngủ. Một "người bạn" cũ không đầu cứ đứng ở cuối giường anh mà than vãn về việc mất cái mũ bảo hiểm suốt cả đêm. Chỉ khi nghĩ đến việc sáng nay sẽ được ngồi cạnh luồng dương khí mãnh liệt của Hạ An, anh mới có thể chợp mắt được đôi chút.
"Bán cậu thì ai bảo vệ tôi?" - Gia Huy nói nhỏ, giọng có chút run rẩy - "Cậu cứ ăn đi, ăn càng nhiều càng tốt. Chỗ này... chỉ là khởi động thôi."
Hạ An không khách sáo nữa, cô cắn một miếng thật lớn. Vị béo ngậy của bò và độ giòn của bánh mì khiến cô suýt nữa thì thốt lên vì sung sướng. Đúng lúc đó, cô cảm nhận được một luồng không khí lạ, có chút lạnh lẽo đang lảng vảng phía tay trái mình. Cô nhíu mày, theo bản năng đưa bàn tay còn lại đập mạnh xuống mặt bàn một cái Chát.
"Cái gì thế?" - Hạ An gắt.
Gia Huy giật bắn mình, nhưng ngay sau đó anh thở phào nhẹ nhõm. Anh vừa thấy một bàn tay xám ngắt của gã ma đói định thò vào bốc trộm miếng thịt bò của Hạ An, nhưng cú đập bàn đầy uy lực của cô đã khiến gã ta rú lên một tiếng (mà chỉ mình Gia Huy nghe thấy) rồi văng thẳng vào tường, biến mất dạng.
"Không... không có gì. Cậu đập bàn mạnh quá làm tôi hết hồn." - Gia Huy che miệng cười khổ, tay lén lút nhích cái ghế của mình sát lại gần ghế của Hạ An thêm một chút nữa.
Lúc này, các học sinh khác trong lớp bắt đầu vào đông đủ. Những tiếng xì xào bàn tán không ngớt vang lên. Trần thiếu gia nổi tiếng tách biệt, lạnh lùng, nay lại đi phục dịch bữa sáng cho một cô nàng trông "hổ báo" mới chuyển trường?
"Nhìn kìa, Huy 'Pha Lê' đang cười với con nhỏ đó à?" "Tin sốc nhất năm! Thiếu gia nhà họ Trần bị bỏ bùa rồi!"
Trịnh Thiên Minh - Hội trưởng hội học sinh, đi ngang qua với chồng hồ sơ trên tay. Anh khựng lại, đôi mắt dưới gọng kính tri thức nheo lại khi thấy cảnh tượng trước mắt. Thiên Minh bước đến, gõ nhẹ lên bàn:
"Trần Gia Huy, trường học không phải nơi để tổ chức tiệc buffet. Hạ An, hy vọng cậu không làm ảnh hưởng đến kỷ luật của lớp."
Hạ An ngẩng đầu, miệng vẫn còn dính chút nước sốt, hờ hững đáp: "Ăn xong tôi dọn. Hội trưởng quản hơi rộng đấy."
Gia Huy nhìn Thiên Minh, nụ cười trên môi chợt tắt hẳn. Anh cảm nhận được xung quanh Thiên Minh có một luồng khí chính trực đến mức khô khan, nhưng nó lại chẳng có tác dụng xua đuổi ma quỷ như Hạ An. Anh không thích ánh mắt mà Thiên Minh nhìn cô - có chút dò xét, nhưng lại mang theo vẻ tò mò lạ lẫm.
"Hội trưởng cứ yên tâm, tôi sẽ lo liệu." - Gia Huy lạnh giọng, rồi xoay người lại, lấy một chiếc khăn giấy cao cấp ân cần lau đi vệt nước sốt trên khóe môi Hạ An.
Hạ An khựng lại, cả người cứng đờ. Cảm giác ấm áp từ những đầu ngón tay của Gia Huy chạm qua da thịt khiến cô có chút không quen. Cô vốn là con nhà võ, đánh nhau là giỏi chứ ba cái trò sến súa này làm cô thấy ngứa ngáy.
"Để tôi tự làm!" - Cô giật lấy chiếc khăn, mặt hơi đỏ lên vì ngại (hoặc có thể là do ăn quá cay).
Gia Huy không giận, ngược lại còn thấy biểu cảm của cô vô cùng đáng yêu. Anh chợt nhận ra, ở bên cạnh cô, anh không chỉ cảm thấy an toàn trước thế giới âm giới, mà còn thấy lòng mình rộn ràng một cách kỳ lạ.
Chuông vào học vang lên. Gia Huy vội vàng thu dọn các vỏ hộp, nhưng trước khi giáo viên bước vào, anh ghé sát tai Hạ An thì thầm:
"Chiều nay tan học, cậu đi cùng tôi đến một nơi được không? Tôi sẽ bao thêm một chầu trà sữa nướng loại đặc biệt nhất."
Hạ An vốn định từ chối vì phải về võ đường tập luyện, nhưng từ khóa "trà sữa nướng đặc biệt" đã đánh gục hoàn toàn lý trí của cô. Cô tặc lưỡi:
"Được rồi, coi như tiền công bảo kê cho cậu hôm nay. Nhưng nói trước, tôi không đi vào mấy chỗ linh tinh đâu đấy!"
Gia Huy gật đầu lia lịa, lòng thầm nghĩ: Tất nhiên rồi, tôi chỉ đưa cậu đến nơi nào có nhiều ma nhất, để tôi có cớ được nắm tay cậu thật lâu mà thôi.
Ở một góc khuất gần tủ để đồ, Tiểu Quỷ nhỏ bé đang run rẩy nhìn hai người. Nó thầm nghĩ: "Thiếu gia ác thật, dùng đồ ăn để lừa chị đại, nhưng mà... nhìn họ cũng đẹp đôi phết!"