MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho CậuChương 3: Ngồi cạnh tôi, tôi bảo kê cho cậu!

Ngoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho Cậu

Chương 3: Ngồi cạnh tôi, tôi bảo kê cho cậu!

1,317 từ · ~7 phút đọc

Suốt cả buổi học sáng hôm đó, Trần Gia Huy lần đầu tiên trong đời cảm nhận được thế nào là "thiên đường hạ giới". Không còn những tiếng thì thầm rợn tóc gáy bên tai, không còn những cái chạm lạnh ngắt vào gáy, và quan trọng nhất là không còn gã ma đói nào dám bén mảng đến gần để dòm ngó hộp bút của anh. Tất cả là nhờ luồng dương khí cuồn cuộn tỏa ra từ cô gái đang ngồi gặm nốt mẩu bánh mì bên cạnh.

Hạ An ngồi đó, một chân gác lên thanh ngang của bàn học, tay xoay bút điêu luyện như đang múa võ. Cô chẳng mảy may để ý đến việc mình đang trở thành tâm điểm của sự chú ý, càng không biết rằng bản thân đang là một "nhà máy phát điện" xua tan bóng tối cho vị thiếu gia nhà giàu bên cạnh.

"Này, cậu nhìn gì mà nhìn lắm thế? Trên mặt tôi dính pate à?"

Hạ An quay sang, bắt gặp ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy báu vật của Gia Huy. Cô hơi nhíu mày, cảm thấy tên này đúng là kỳ lạ. Đẹp trai thì có đẹp trai đấy, giàu thì quá giàu rồi, nhưng sao cứ như một con cún con đi lạc, hễ cô dịch ghế ra xa một chút là mặt anh ta lại tái mét như sắp ngất.

"Không... chỉ là tôi thấy cậu rất đặc biệt." - Gia Huy vội vàng thu hồi ánh mắt, cố giữ vẻ điềm tĩnh. - "An An, cậu có bao giờ cảm thấy... xung quanh mình có gì đó khác thường không?"

Hạ An nhún vai, thản nhiên đáp: "Khác thường á? Có chứ. Ví dụ như tự nhiên thấy lạnh sống lưng chẳng hạn. Ba tôi bảo đó là do tôi tập võ chưa đủ hỏa hầu, khí huyết không thông. Nhưng thường thì mấy lúc đó tôi cứ vung tay vung chân vài cái là hết. Có lẽ mấy cái 'khí lạnh' đó cũng biết sợ nắm đấm của nhà họ Lê."

Gia Huy nghe xong chỉ biết cười khổ. Đâu phải là do khí huyết không thông, rõ ràng là do lũ linh hồn xấu số kia vừa định tiếp cận đã bị dương lực của cô đánh cho tan tác.

Giờ ra chơi, sân trường trở nên náo nhiệt. Gia Huy định đứng dậy đi rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng vừa nhìn thấy bóng đen dài thòng lòng đang lủng lẳng trên xà ngang hành lang, đôi chân anh bỗng khựng lại. Anh quay sang nhìn Hạ An, người đang định nằm ụp xuống bàn để ngủ bù.

"An An... cậu... cậu đi vệ sinh không?"

Hạ An mở một mắt ra, nhìn anh bằng ánh mắt "cậu bị khùng hả": "Trần thiếu gia, tôi là con gái, cậu là con trai. Cậu rủ tôi đi vệ sinh chung?"

Gia Huy đỏ mặt tía tai, lắp bắp: "Không... ý tôi là... tôi muốn đi mua nước, nhưng ví của tôi... à không, đôi giày này của tôi mới mua, nó hơi trơn, tôi sợ bị ngã. Cậu đi cùng tôi được không? Tôi sẽ bao cậu thêm một phần bánh tráng trộn."

Hạ An thở dài, bật dậy như một chiếc lò xo. Đối với cô, bánh tráng trộn có sức nặng hơn mọi quy tắc logic trên đời.

"Đúng là đồ thiếu gia pha lê. Đi thì đi, đi mua nước mà cũng sợ ngã."

Hạ An hiên ngang bước đi phía trước, Gia Huy vội vàng bám theo sau. Khi đi qua đoạn hành lang tối, nơi cái bóng dài kia đang định thò tay xuống, Hạ An vô tình vươn vai một cái, khớp xương kêu lên răng rắc. Luồng linh áp mãnh liệt từ cú vươn vai đó khiến cái bóng đen kia rú không thành tiếng, lập tức co rụt lại rồi lủi mất vào kẽ tường. Gia Huy lén lút thở phào, đôi tay không tự chủ được mà túm chặt lấy một góc áo khoác đang thắt ngang eo của Hạ An.

"Này! Cậu làm gì thế?" - Hạ An khựng lại, quay đầu nhìn xuống cái tay đang "bám đuôi" mình.

Gia Huy mặt không đổi sắc, giọng nói điềm nhiên như đang đọc diễn văn: "Giày trơn thực sự. Cậu không muốn tôi ngã rồi phải đền tiền cho đôi giày hàng hiệu này chứ?"

Hạ An lườm anh một cái cháy mặt, nhưng cũng không hất tay anh ra. Hai người cứ thế một trước một sau, tạo nên một khung cảnh kỳ lạ nhất từ trước đến nay tại trường trung học: Một "đại ca" tóc ngắn ngầu lòi đang dẫn theo một "công tử" đẹp mã bám áo như trẻ mẫu giáo.

Tại máy bán nước tự động, Gia Huy vung tay mua hẳn mười lon nước đủ loại, chất đầy vào vòng tay của Hạ An chỉ vì cô lỡ khen "cái lon này nhìn màu đẹp nhỉ".

"Cậu điên rồi Gia Huy! Tôi có phải con voi đâu mà uống hết chỗ này?"

"Không sao, không hết thì mang về võ đường cho các sư huynh của cậu." - Gia Huy mỉm cười, ánh mắt đầy ý vị - "Chỉ cần cậu luôn ngồi cạnh tôi trong các tiết học, muốn bao nhiêu nước cũng có."

Đúng lúc này, Trịnh Thiên Minh bước đến, trên tay là bản danh sách câu lạc bộ. Anh nhìn thấy cảnh Gia Huy đang khúm núm bên cạnh Hạ An, lông mày khẽ nhếch lên.

"Gia Huy, tôi nhớ là cậu không thích những nơi đông người và ồn ào như thế này mà? Sao hôm nay lại có nhã hứng đi dạo hành lang vậy?"

Gia Huy siết chặt góc áo Hạ An, nụ cười trên môi mang theo chút đắc ý: "Người thì cũng phải thay đổi chứ Hội trưởng. Ở cạnh Hạ An, tôi thấy không khí trong lành hơn hẳn."

Thiên Minh nhìn sang Hạ An, giọng nói trở nên ôn hòa hơn: "Hạ An, nếu cậu thấy phiền vì sự bám đuôi của Gia Huy, cứ nói với tôi. Tôi sẽ sắp xếp cho cậu một chỗ ngồi khác yên tĩnh hơn."

"Không phiền!" - Gia Huy cướp lời, đồng thời lén dùng đôi mắt âm dương nhìn thấy một con ma nhỏ đang nấp sau lưng Thiên Minh định nghịch ngợm cái kính cận của anh ta. Gia Huy vội kéo tay Hạ An dịch sang một chút, khiến con ma nọ vừa chạm vào biên giới dương khí của cô liền bị giật bắn ra xa như chạm vào điện cao thế.

Hạ An nhìn hai chàng trai đang đối đầu bằng ánh mắt, rồi nhìn đống nước trong tay, cô hất hàm bảo Thiên Minh: "Tôi ổn. Chỗ ngồi đó khá tốt, đồ ăn sáng cũng ngon. Cảm ơn Hội trưởng đã lo lắng."

Gia Huy trong lòng thầm reo hò chiến thắng. Anh nhận ra, sự tồn tại của Hạ An không chỉ là lá chắn tâm linh, mà còn là vùng an toàn tuyệt đối mà anh không bao giờ muốn chia sẻ cho ai khác.

Kết thúc buổi sáng, khi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, Gia Huy nhìn bóng lưng của Hạ An đang thu dọn cặp sách, lòng thầm hạ quyết tâm. Dù có phải dùng hết tài sản của tập đoàn, anh cũng phải giữ chặt lấy "tấm bùa" này bên mình.

"An An, nhớ đấy, chiều nay trà sữa nướng. Tôi sẽ đợi cậu ở cổng sau!"

Hạ An xua xua tay, không ngoảnh đầu lại: "Biết rồi thiếu gia! Đừng có để bị ngã trước khi tôi đến đấy nhé!"

Gia Huy đứng đó nhìn theo, nụ cười trên môi anh bỗng trở nên dịu dàng đến lạ thường. Có lẽ, lời nguyền này cũng không hoàn toàn là một điều tồi tệ, nếu nó dẫn lối cho anh gặp được cô.