Buổi chiều tại trường học luôn là thời điểm mà Trần Gia Huy ghét nhất. Khi ánh mặt trời bắt đầu tắt dần, những rặng cây trong sân trường đổ bóng dài ngoằn ngoèo, cũng là lúc "thế giới bên kia" bắt đầu thức giấc.
Tiết học cuối cùng là môn Lịch sử, giáo viên cho cả lớp xem phim tài liệu nên rèm cửa được kéo kín, cả phòng học chìm vào bóng tối mờ ảo. Đối với các học sinh khác, đây là lúc để ngủ gật hoặc lén lút bấm điện thoại, nhưng với Gia Huy, đây là một cực hình. Trong bóng tối, đôi mắt âm dương của anh hoạt động mạnh mẽ hơn gấp bội.
Gia Huy ngồi co rùm trên ghế, hơi thở dồn dập. Ngay dưới gầm bàn của anh, một bóng đen nhỏ thó đang lồm cồm bò ra. Đó là một linh hồn trẻ con với gương mặt xám xịt, đôi mắt không có tròng trắng, đang dùng những ngón tay khẳng khiu chạm vào mũi giày của anh. Nó dường như đang muốn chơi trò kéo co với ống quần của thiếu gia nhà họ Trần.
"An An..." - Gia Huy thào thào, giọng run lên bần bật.
Hạ An đang chống cằm ngủ gật, nghe tiếng gọi thì khẽ nhíu mày. Cô hé mắt nhìn sang, thấy cậu bạn cùng bàn đang tái mét mặt mày, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương. Theo phản xạ, cô nhìn xuống gầm bàn nhưng chẳng thấy gì ngoài đôi giày đắt tiền của Gia Huy đang run lên bần bật.
"Lại làm sao nữa? Chuột cắn chân cậu à?" - Hạ An hỏi bằng giọng ngái ngủ.
"Có... có đứa bé... nó đang nắm lấy chân tôi..." - Gia Huy không dám nhìn xuống, hai tay siết chặt lấy mép bàn đến mức trắng bệch.
Hạ An thở dài một tiếng, chẳng thèm suy nghĩ nhiều, cô cúi người xuống, luồn tay xuống gầm bàn. Bàn tay ấm nóng của cô huơ mạnh một vòng trong không trung. Ngay lập tức, cái bóng đen nhỏ thó kia rú lên một tiếng "choé" rồi bị hất văng ra xa như thể vừa chạm phải thanh sắt nung đỏ. Nó sợ hãi chui tọt vào bóng tối của tủ để đồ cuối lớp, không dám ló mặt ra nữa.
"Hết rồi nhé. Chẳng có đứa bé nào cả, chỉ có cậu nhát chết thôi." - Hạ An định rút tay lại, nhưng đúng lúc đó, một bàn tay khác đã nhanh hơn, chộp lấy tay cô.
Gia Huy dùng cả hai tay nắm chặt lấy bàn tay phải của Hạ An. Bàn tay anh lạnh toát như nước đá, trong khi tay cô lại tỏa ra hơi ấm nồng nàn của một người tập võ quanh năm. Anh không buông ra, trái lại còn đan các ngón tay vào nhau, siết chặt như sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ bị bóng tối nuốt chửng ngay lập tức.
Hạ An sững sờ. Luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khiến cô tỉnh táo hẳn. Trong không gian mờ ảo của phòng học, cô nhìn thấy đôi mắt của Gia Huy - đôi mắt vốn luôn u uất, trầm mặc nay lại hiện rõ vẻ cầu khẩn và yếu đuối.
"Cho tôi... mượn một lúc thôi." - Giọng Gia Huy nghẹn lại - "Tay cậu ấm quá."
Hạ An định mắng cho tên thiếu gia này một trận vì tội "dê xồm", nhưng khi cảm nhận được sự run rẩy thực sự từ lòng bàn tay lạnh ngắt của anh, trái tim sắt đá của cô bỗng chùng xuống. Cô tặc lưỡi, không rút tay lại nữa, mà để mặc cho anh nắm lấy, rồi hờ hững quay mặt đi hướng khác để che đi vệt hồng đang lan trên má.
"Cái đồ pha lê nhà cậu... nắm cho chắc vào, để tôi còn ngủ tiếp."
Gia Huy mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và tràn đầy đắc ý. Anh cảm thấy luồng dương khí nóng hổi từ tay cô truyền sang, xua tan cái lạnh lẽo bám riết lấy anh suốt mười mấy năm qua. Lúc này, trên phim tài liệu đang chiếu đến cảnh chiến tranh hào hùng, nhưng trong lòng Gia Huy, chỉ có tiếng nhịp tim của chính mình đang đập rộn ràng.
Anh lén nhìn xuống bàn tay hai người đang đan vào nhau. Đây là lần đầu tiên anh chủ động nắm tay một cô gái, và cũng là lần đầu tiên anh không cảm thấy sợ hãi bóng tối xung quanh mình. Anh chợt nhận ra, Hạ An không chỉ là tấm bùa hộ mệnh sống, cô còn là sự cứu rỗi duy nhất cho cuộc đời đầy rẫy những bóng ma của anh.
Phía cuối lớp, con ma Tiểu Quỷ đang nấp sau thùng rác chứng kiến tất cả. Nó ôm lấy hai má, đôi mắt xanh lét lấp lánh như phát hiện ra một bí mật vĩ đại. Nó thầm nghĩ: "Thiếu gia giỏi thật, giả vờ nhát gan để được nắm tay người ta. Chiêu này mình phải ghi vào sổ tay mới được!"
Tiết học kết thúc bằng tiếng chuông vang dội. Ánh đèn trong lớp bật sáng, rèm cửa được kéo ra, ánh hoàng hôn đỏ rực tràn vào phòng. Hạ An giật mình tỉnh dậy, nhanh chóng rút tay ra khỏi tay Gia Huy như bị bỏng. Cô đứng bật dậy, luống cuống thu dọn sách vở vào cặp.
"Đi... đi thôi! Trà sữa nướng của tôi đâu?"
Gia Huy cũng đứng dậy, gương mặt đã lấy lại vẻ hồng hào và phong thái sang chảnh thường ngày. Anh chỉnh lại cổ áo, mỉm cười nhìn cô bạn đang bối rối:
"Xe tôi đang đợi ở cổng sau. Hôm nay cậu muốn thêm bao nhiêu trân châu cũng được, An An."
Hạ An hừ lạnh một tiếng, khoác cặp lên vai rồi bước đi trước, nhưng bước chân có chút không vững như mọi ngày. Gia Huy lững thững theo sau, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ nhẹ vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm của cô.
Kế hoạch "bám dính" của thiếu gia họ Trần xem ra đã thành công bước đầu rực rỡ.