Sau vụ "nắm tay giải tỏa tâm lý" ở tiết Lịch sử, mối quan hệ giữa đại thiếu gia tập đoàn đá quý và cô nàng võ đường bắt đầu chuyển biến theo một hướng mà cả trường không ai lường trước được. Thay vì hình ảnh một công tử kiêu kỳ, người ta bắt đầu thấy Trần Gia Huy tự nguyện biến thành "đuôi nhỏ" của Hạ An.
"Này, nước của cậu. Trà dâu, 30% đường, nhiều đá, đúng chứ?"
Gia Huy đặt nhẹ chiếc ly nhựa đắt tiền lên bàn, kèm theo một chiếc ống hút đã được xé vỏ sẵn. Anh đứng đó, nụ cười dịu dàng đến mức khiến mấy nữ sinh đi ngang qua suýt té ngã, nhưng Hạ An chỉ liếc nhìn một cái rồi hừ mũi.
"Chậm mất hai phút. Lần sau nhanh cái chân lên, thiếu gia pha lê."
Hạ An vừa nói vừa thản nhiên cầm ly nước lên hút một hơi dài. Thực tế, cô đang cố che giấu sự lúng túng. Từ bao giờ mà cô, một kẻ chuyên đi bảo kê cho người khác, lại để một tên con trai cung phụng như bà hoàng thế này? Nhưng nhìn vẻ mặt "hạnh phúc khi được phục vụ" của Gia Huy, cô lại chẳng nỡ từ chối.
Gia Huy không hề cảm thấy bị xúc phạm bởi cách nói chuyện thô lỗ đó. Ngược lại, anh đang bận tận hưởng cảm giác thanh thản. Chỉ cần đứng trong bóng râm dương khí của Hạ An, anh mới có thể bình thản nhìn thấy con ma nữ tóc dài đang đứng hóng hớt ở góc hành lang mà không thấy sợ. Thậm chí, anh còn dám liếc mắt trêu chọc nó một cái, khiến con ma nọ tức tối nhưng không dám bước tới vì sợ "vía" của Hạ An.
"Chiều nay cậu có buổi tập ở võ đường đúng không? Để tôi xách cặp cho." – Gia Huy chủ động đưa tay ra.
Hạ An nhướng mày: "Cái cặp này nặng gần 5 ký đấy, cậu xách nổi không? Đừng có để gãy lưng rồi bắt đền tôi."
"Cậu coi thường tôi quá. Dù gì tôi cũng là nam nhi mà." – Gia Huy cười khổ, nhưng đôi mắt âm dương lại vô tình nhìn thấy một "vị khách" không mời vừa leo lên vai Hạ An ngồi. Đó là một đứa bé quỷ nhỏ thó, đang nghịch ngợm túm lấy tóc cô.
Gia Huy rùng mình, theo bản năng nhích lại sát cạnh Hạ An, giả vờ như muốn cầm lấy quai cặp nhưng thực chất là để cánh tay mình chạm vào vai cô. Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau qua lớp vải đồng phục, một luồng nhiệt mạnh mẽ tỏa ra khiến đứa bé quỷ kia rú lên rồi biến mất dạng.
Hạ An khựng lại, quay sang nhìn anh, ánh mắt sắc sảo đầy nghi hoặc: "Cậu cứ hở ra là đụng chạm thế nhỉ? Tin tôi cho cậu một đoản côn không?"
"Tôi... tôi thấy vai cậu dính bụi thôi mà." – Gia Huy giả vờ bối rối, mặt đỏ bừng (một phần là vì ngượng thật, một phần là vì "giả trân").
Đúng lúc này, Trịnh Thiên Minh bước đến cùng một nhóm học sinh trong đội xung kích. Thấy Gia Huy đang khúm núm xách cặp cho Hạ An, chân mày Hội trưởng nhíu chặt lại.
"Gia Huy, tôi không nghĩ một người như cậu lại thích làm chân sai vặt cho người khác." – Thiên Minh lạnh lùng lên tiếng – "Hạ An, nếu cậu bắt nạt bạn học, tôi sẽ phải báo cáo với giáo viên chủ nhiệm đấy."
Hạ An còn chưa kịp lên tiếng, Gia Huy đã bước lên phía trước nửa bước, che chắn cho cô. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ nhát gan thường thấy mà đầy sự chiếm hữu:
"Hội trưởng lo xa quá rồi. Tôi tự nguyện giúp bạn cùng bàn, điều đó không vi phạm nội quy trường chứ?"
Không khí giữa hai chàng trai bỗng trở nên căng thẳng. Thiên Minh không tin vào chuyện tâm linh, anh chỉ thấy Gia Huy đang dùng tiền bạc và sự mềm yếu giả tạo để lôi kéo sự chú ý của một cô gái đặc biệt như Hạ An. Còn Gia Huy, anh biết rõ chỉ có Hạ An mới là người duy nhất giúp anh sống sót trong thế giới đầy rẫy u hồn này, anh tuyệt đối không thể để Thiên Minh xen vào.
"Đi thôi An An, đừng để ý đến họ. Trà sữa nướng sắp nguội rồi." – Gia Huy quay lại, nắm lấy cổ tay Hạ An kéo đi.
Lần này, Hạ An không phản kháng. Cô cảm nhận được lòng bàn tay Gia Huy hơi run, nhưng lại nắm rất chặt. Cô liếc nhìn cái bóng lưng có vẻ gầy gò nhưng đầy kiên quyết của anh, bỗng thấy tên thiếu gia này cũng có chút khí chất nam nhi.
"Này, đi chậm thôi đồ pha lê! Cậu định kéo tôi bay đi luôn à?" – Hạ An càu nhàu, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười kín đáo.
Phía sau họ, Tiểu Quỷ nấp sau bồn hoa, tay cầm một mảnh nhang cũ, mấp máy môi: "Ái chà, thiếu gia bắt đầu biết dùng 'uy' rồi đấy. Nhưng mà chị đại nhìn thế thôi chứ nắm đấm nặng lắm, thiếu gia bảo trọng nhé!"
Chiều hoàng hôn buông xuống, hai bóng người một cao một thấp đổ dài trên sân trường. Một kẻ nắm giữ bí mật của âm giới, một kẻ sở hữu sức mạnh của dương gian, bắt đầu hành trình "bảo vệ lẫn nhau" theo cái cách dở khóc dở cười nhất.