MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho CậuChương 6: Cơn sốt của thiếu gia: Khi khí âm lấn át

Ngoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho Cậu

Chương 6: Cơn sốt của thiếu gia: Khi khí âm lấn át

1,076 từ · ~6 phút đọc

Trần Gia Huy không đến lớp.

Đây là một sự kiện chấn động tại khối 12, bởi lẽ từ khi Hạ An chuyển trường đến đây, vị thiếu gia "Pha Lê" này chưa từng rời xa cô lấy nửa bước. Hạ An ngồi ở dãy bàn cuối, nhìn vào chỗ trống bên cạnh mà lòng dâng lên một cảm giác khó chịu lạ lùng. Không có ai lén lút kéo gấu áo cô, không có ai lầm bầm về "ông chú không đầu", và quan trọng nhất là... không có ai bao bữa sáng.

"Đồ pha lê đúng là đồ pha lê, mới đi mưa có một tí đã đổ bệnh rồi sao?" – Hạ An lầm bầm, tay xoay chiếc bút máy đắt tiền mà Gia Huy đã "vô tình" để quên trên bàn cô hôm qua.

Cô nhớ lại buổi chiều tối hôm trước, khi hai người vừa rời khỏi tiệm trà sữa. Một cơn mưa rào bất chợt đổ ập xuống thành phố. Gia Huy đã rất tự nhiên mà cởi áo khoác ngoài, che chắn cho cô khỏi ướt, còn bản thân anh thì bị nước mưa xối xả ngấm vào người. Lúc đó, Hạ An thấy ánh mắt anh rất lạ, nó đờ đẫn và lạnh lẽo hơn mức bình thường.

"Hạ An, cậu đang lo cho Gia Huy à?" – Trịnh Thiên Minh bước đến, đặt một xấp tài liệu lên bàn. – "Tôi nghe nói cậu ấy bị sốt cao, gia đình đã xin nghỉ dài hạn. Nghe đâu... tình trạng có vẻ không ổn lắm."

Hạ An nhướn mày: "Chỉ là cảm lạnh thôi mà, nhà giàu thì thiếu gì thuốc tốt?"

"Không đơn giản như vậy." – Thiên Minh hạ thấp giọng. – "Người nhà cậu ấy nói là Gia Huy cứ mê sảng, miệng liên tục gọi tên cậu và nói những điều rất kỳ quái về bóng tối. Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy bị áp lực học tập quá mức."

Hạ An không đáp, nhưng trong lòng cô bắt đầu dấy lên một nỗi bất an. Cô biết rõ thứ mà Gia Huy đối mặt không phải là áp lực học tập. Anh là người có đôi mắt âm dương, và khi cơ thể yếu đi, dương khí suy giảm, đó là lúc "đám bạn" từ thế giới bên kia sẽ ồ ạt kéo đến đòi nợ hơi ấm.

Tan học, Hạ An không về võ đường như mọi khi. Cô bắt một chuyến taxi đến thẳng khu biệt thự nhà họ Trần theo địa chỉ mà cô lén xem trong sổ học sinh của lớp trưởng.

Biệt thự nhà họ Trần nằm biệt lập trên một ngọn đồi nhỏ, bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ. Ngay khi bước chân vào cổng chính, Hạ An đã cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo đến gai người. Không phải là cái lạnh của máy điều hòa, mà là cái lạnh của âm khí tích tụ. Cô rùng mình, dòng máu thuần dương trong người bắt đầu sôi sục như một phản xạ tự nhiên.

"Gì cơ? Lại có đứa nào dám dọa 'thú cưng' của tôi à?" – Hạ An nghiến răng, bước chân càng thêm dứt khoát.

Bên trong phòng ngủ rộng lớn của Gia Huy, không khí u ám bao trùm. Các bác sĩ giỏi nhất đã rời đi, để lại một chàng trai đang nằm co quắp trên giường, mặt mũi trắng bệch, mồ hôi đầm đìa. Đôi mắt âm dương của anh lúc này không thể khép lại, chúng đang nhìn trừng trừng vào những góc tối trong phòng, nơi những cái bóng xám xịt đang vây quanh, thì thầm những lời nguyền rủa.

"An... An An..." – Gia Huy lẩm bẩm trong cơn mê sảng, bàn tay anh quờ quạng trong không trung như đang tìm kiếm một điểm tựa.

Cánh cửa phòng bật mở. Hạ An bước vào như một cơn gió lốc, mang theo luồng sinh khí nóng hổi. Cô không nói lời nào, tiến thẳng đến bên giường, thẳng tay gạt phăng một cái bóng đang định chạm vào trán Gia Huy. Cái bóng nọ rú lên một tiếng rồi tan biến ngay khi chạm phải bàn tay của cô.

"Đồ nhát gan, tôi mới rời mắt một tí mà cậu đã ra nông nỗi này à?"

Hạ An ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Gia Huy. Ngay lập tức, một luồng điện ấm áp lan tỏa từ tay cô sang người anh. Gia Huy rên khẽ một tiếng, đôi mắt đang trợn trừng bỗng dần dần bình tâm lại. Những ảo giác kinh hoàng bắt đầu lùi xa, nhường chỗ cho hương thơm thanh khiết và hơi ấm quen thuộc của cô gái "vía nặng".

Cảm nhận được hơi ấm, Gia Huy theo bản năng chồm dậy, ôm chầm lấy eo Hạ An, rúc đầu vào lòng cô như một con cún nhỏ tìm được chủ nhân.

"Đừng đi... lạnh quá... bọn họ đông lắm..." – Giọng anh khản đặc, run rẩy.

Hạ An sững người, đôi tay định đẩy anh ra bỗng khựng lại giữa không trung. Cô nhìn thấy trên vai anh vẫn còn vương lại một chút khí đen u ám. Thở dài một tiếng, cô đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của anh, giọng nói có chút dịu dàng hiếm hoi:

"Ngoan nào, có tôi ở đây rồi. Đứa nào dám động vào cậu, tôi đấm văng hồn đứa đó."

Dưới tác động của dương khí mãnh liệt từ Hạ An, cơn sốt của Gia Huy bắt đầu hạ dần. Anh thiếp đi trong vòng tay cô, một giấc ngủ bình yên không mộng mị lần đầu tiên sau nhiều năm. Hạ An ngồi yên đó, để mặc cho thiếu gia nhà giàu bám lấy mình như một miếng bám. Cô nhìn căn phòng xa hoa nhưng đầy rẫy sự cô độc này, thầm nghĩ hóa ra làm người giàu mà có mắt âm dương cũng khổ sở chẳng kém gì kẻ nghèo.

Phía sau cánh cửa, con ma Tiểu Quỷ lén lút nhìn vào, nó thấy chị đại Hạ An đang "bao bọc" thiếu gia thì âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng.

Đêm đó, biệt thự nhà họ Trần rực rỡ ánh đèn, nhưng không có bóng ma nào dám bén mảng tới gần phòng đại thiếu gia. Bởi vì bên trong đó, có một "tấm bùa" còn đáng sợ hơn bất kỳ pháp sư nào đang canh giữ.