MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho CậuChương 7: Hạ An phát hiện ra bí mật của Trần thiếu

Ngoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho Cậu

Chương 7: Hạ An phát hiện ra bí mật của Trần thiếu

993 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai lách qua khe rèm lụa đắt tiền, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn chút nhợt nhạt của Trần Gia Huy. Anh khẽ cựa mình, cảm giác nặng nề và lạnh lẽo đêm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ bao vây lấy cơ thể.

Gia Huy từ từ mở mắt, điều đầu tiên anh cảm nhận được không phải là trần nhà xa hoa, mà là mùi hương thanh khiết pha chút mùi vải vóc quen thuộc. Anh ngơ ngác nhìn xuống. Cánh tay anh đang vòng chặt qua eo một ai đó, đầu thì rúc vào hõm cổ người ta như một thói quen bám víu bản năng.

Và người đó, không ai khác, chính là Hạ An.

Cô đang ngồi tựa lưng vào thành giường, đầu hơi nghiêng sang một bên ngủ gật, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại như thể ngay cả trong mơ cũng đang bận đi... đánh nhau. Bàn tay phải của cô vẫn bị Gia Huy nắm chặt, không rời một phân.

Gia Huy sững người, tim đập loạn xạ như đánh trống. Anh định rụt tay lại vì ngượng, nhưng nhìn gương mặt mệt mỏi của cô, lòng anh bỗng chùng xuống. Đêm qua cô đã thức trắng để "canh ma" cho anh sao? Một đại thiếu gia kiêu ngạo như anh, cuối cùng lại phải để một cô gái bảo vệ đến mức này.

Đúng lúc đó, Hạ An khẽ động đậy. Cô mở choàng mắt, ánh nhìn sắc sảo như dao cạo lập tức rơi thẳng vào mặt Gia Huy.

"Tỉnh rồi à? Đồ pha lê dễ vỡ." – Giọng cô khàn khàn vì thiếu ngủ, nhưng vẫn đầy uy lực.

Gia Huy vội vàng buông tay, lúng túng ngồi bật dậy: "An An... tôi... tôi xin lỗi. Đêm qua tôi không biết mình đã làm gì..."

Hạ An vươn vai một cái thật mạnh, xương khớp kêu lên răng rắc khiến đám linh hồn nhỏ đang nấp dưới gầm giường chạy trối chết. Cô nhìn anh bằng ánh mắt soi mói:

"Cậu không biết mình làm gì, nhưng tôi thì biết. Cậu cứ lẩm bẩm về bóng tối, rồi bám lấy tôi như bạch tuộc ấy. Này Trần Gia Huy, nói thật đi, cậu không phải bị cảm thông thường đúng không?"

Gia Huy cứng người. Bí mật mà anh chôn giấu suốt mười mấy năm, bí mật khiến anh bị coi là kẻ lập dị, điên rồ trong mắt người thân, liệu có nên nói cho cô biết? Anh nhìn vào đôi mắt sáng quắc của Hạ An – đôi mắt dường như có thể xuyên thấu mọi lời nói dối.

"Tôi... tôi có thể thấy những thứ mà người thường không thấy." – Gia Huy hạ thấp giọng, vẻ mặt u buồn hiện rõ – "Dòng họ tôi bị một lời nguyền. Đôi mắt này không mang lại quyền lực, nó chỉ mang lại nỗi sợ hãi."

Hạ An im lặng một lúc. Cô vốn là người trực tính, không tin vào những chuyện mê tín huyễn hoặc, nhưng những gì trải qua đêm qua – luồng khí lạnh đen đặc tan biến khi cô chạm vào anh – là bằng chứng không thể chối cãi.

"Thì ra là vậy. Thảo nào cậu cứ dính lấy tôi như keo 502." – Hạ An đứng dậy, hất hàm về phía cửa sổ – "Vì vía của tôi nặng, nên bọn chúng không dám lại gần cậu khi có mặt tôi?"

Gia Huy gật đầu, vẻ mặt như một đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang: "Phải. Ở cạnh cậu, thế giới của tôi mới trở nên yên tĩnh. Tôi xin lỗi vì đã lợi dụng cậu..."

"Lợi dụng cái gì?" – Hạ An cắt ngang, cô bước đến gần giường, chống hai tay xuống nệm, nhìn thẳng vào mắt anh ở khoảng cách cực gần – "Cậu bao tôi ăn, tôi bảo kê cho cậu. Đây là giao dịch sòng phẳng. Nhưng từ giờ cấm có lừa dối tôi, nghe rõ chưa?"

Gia Huy ngơ ngác nhìn cô, rồi một nụ cười rạng rỡ dần lan tỏa trên môi. Anh không ngờ cô lại chấp nhận chuyện này một cách dễ dàng và... "giang hồ" đến thế.

"Được, hứa với cậu."

"Còn nữa..." – Hạ An đột nhiên đưa tay bóp mạnh lấy hai má của Gia Huy, khiến mặt anh biến dạng thành hình cái bánh bao – "Lần sau có sợ thì cứ nói thẳng, đừng có giả vờ ngất xỉu hay sốt cao để lôi kéo tôi đến tận nhà thế này. Tôi còn phải về võ đường tập luyện đấy!"

Gia Huy méo mó miệng cười: "Tôi sốt thật mà... An An... đau..."

Hạ An hừ lạnh một tiếng rồi buông tay ra. Cô cầm lấy cặp sách, định bước ra cửa nhưng lại khựng lại. Ở góc phòng, con ma Tiểu Quỷ đang run cầm cập nhìn cô. Cô nheo mắt, tuy không thấy rõ hình dáng như Gia Huy, nhưng cô cảm nhận được có "thứ gì đó" ở đó. Cô tung một cú đấm vào không trung theo hướng Tiểu Quỷ:

"Đứa nào nấp ở đó thì cút ngay! Đừng để 'đại ca' đây nóng máu!"

Tiểu Quỷ sợ đến mức suýt tan biến, lập tức chui tọt vào trong bình hoa. Gia Huy nhìn cảnh đó mà không nhịn được cười. Có lẽ từ nay về sau, cuộc đời anh sẽ không còn u tối nữa, vì anh đã có một "mặt trời" cực kỳ hung dữ ở bên cạnh.

"An An! Đợi đã!" – Gia Huy gọi với theo – "Bữa sáng hôm nay tôi gọi người mang đến võ đường cho cậu nhé?"

Hạ An không ngoảnh đầu lại, chỉ giơ tay ra dấu "OK" rồi biến mất sau cánh cửa. Gia Huy tựa lưng vào gối, lòng bàn tay vẫn còn vương hơi ấm của cô. Anh biết, thỏa thuận này giữa họ chỉ mới là bắt đầu.