MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho CậuChương 8: Thỏa thuận: Tôi làm lá chắn, cậu làm thẻ ATM

Ngoan Nào, Để Tôi Đuổi Ma Cho Cậu

Chương 8: Thỏa thuận: Tôi làm lá chắn, cậu làm thẻ ATM

1,121 từ · ~6 phút đọc

Sau một đêm dài "vật lộn" với mớ âm khí hỗn độn tại biệt thự nhà họ Trần, Hạ An xuất hiện tại trường với gương mặt không thể hình dung nổi bằng từ nào khác ngoài "ác thần". Quầng thâm mắt mờ mờ cùng cái ngáp dài khiến ai đi qua cũng phải dạt sang hai bên để tránh bị văng trúng hỏa lực.

Vừa ngồi xuống ghế, cô đã thấy một chiếc thẻ nhựa màu đen tuyền óng ánh đặt ngay ngắn trên mặt bàn, kẹp giữa một hộp bánh su kem thượng hạng.

"Cái gì đây?" – Hạ An nhướn mày, nhìn sang Trần Gia Huy đã đi học trở lại với vẻ ngoài tươi tỉnh đến mức đáng ghét.

Gia Huy mỉm cười, đẩy chiếc thẻ về phía cô: "Phí bảo hiểm trọn đời. Tôi đã nói rồi, đây là một giao dịch sòng phẳng. Chiếc thẻ này không giới hạn hạn mức, cậu có thể mua bất cứ thứ gì cậu muốn, từ bánh bao đầu ngõ đến cả... cái tiệm bánh bao đó luôn cũng được."

Hạ An cầm chiếc thẻ lên, lật qua lật lại. Cô không phải kẻ ham tiền, nhưng nghĩ đến việc võ đường của ba đang thiếu hụt kinh phí sửa chữa sân tập, cộng thêm cái dạ dày không bao giờ biết đủ của mình, cô khẽ hắng giọng để lấy lại vẻ oai phong.

"Được thôi. Nhưng tôi có quy định. Một, không được tự ý đụng chạm khi không có sự cho phép. Hai, khi tôi đang ăn thì cấm có kể chuyện ma hay chỉ trỏ lung tung. Ba... nếu có 'vụ' nào lớn quá tầm nắm đấm của tôi, cậu phải tự chịu trách nhiệm."

"Đồng ý!" – Gia Huy gật đầu dứt khoát. Anh thầm nghĩ, quy định một là "không tự ý đụng chạm", nhưng nếu anh "vô tình" sợ hãi mà nắm tay cô thì chắc là tính vào trường hợp bất khả kháng nhỉ?

Hạ An hài lòng cất chiếc thẻ vào túi quần đồng phục, bốc một cái bánh su kem ném vào miệng. "Vậy giao kèo bắt đầu từ giây phút này. Giờ thì nói đi, hôm nay có đứa nào làm phiền cậu không?"

Gia Huy lén nhìn vào góc lớp, nơi Trịnh Thiên Minh đang đứng nói chuyện với mấy bạn nữ. Thực ra, bóng ma đáng sợ nhất lúc này đối với Gia Huy không phải là vong hồn nào, mà chính là ánh mắt hình viên đạn của vị Hội trưởng kia. Thiên Minh rõ ràng đang rất không vừa mắt khi thấy "đại ca" của trường lại đi nhận đồ từ "thiếu gia pha lê".

"Thực ra..." – Gia Huy hạ thấp giọng, cố tình nhích sát vào tai Hạ An – "Tôi thấy Hội trưởng đang cầm một tập hồ sơ có ám khí rất nặng. Hình như anh ta vừa đi qua khu nhà kho cũ phía sau trường."

Hạ An lập tức đứng bật dậy, nắm đấm kêu răng rắc: "Gì cơ? Cái nhà kho cũ đó là địa bàn của tôi mà. Đứa nào dám lảng vảng ở đó ám người của lớp tôi?"

Gia Huy thầm cười đắc ý. Dùng trí thông minh để điều khiển "bùa hộ mệnh" đi dằn mặt tình địch đúng là nước đi thiên tài. Anh biết thừa tập hồ sơ kia chẳng có ám khí gì cả, chỉ là anh muốn Hạ An tách Thiên Minh ra xa một chút.

"An An, cậu đi xem giúp tôi đi, tôi sợ lắm..." – Gia Huy nắm lấy gấu áo cô, trưng ra bộ mặt cún con tội nghiệp.

Hạ An tặc lưỡi: "Đúng là đồ yếu đuối. Đợi đây, để tôi đi giải quyết cho."

Nói rồi, cô hùng hổ bước về phía Thiên Minh. Gia Huy ở phía sau lén ra hiệu cho con ma Tiểu Quỷ đang nấp sau rèm cửa: "Này, theo sát anh ta, thấy anh ta định nắm tay hay lại gần Hạ An thì thổi hơi lạnh vào cổ cho tôi!"

Tiểu Quỷ run rẩy gật đầu, lòng thầm than vãn: Thiếu gia nhà mình ghen tuông còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

Hạ An tiến đến chỗ Thiên Minh, không nói không rằng giật lấy xấp hồ sơ trên tay anh ta. Thiên Minh ngỡ ngàng: "Hạ An? Cậu làm gì thế?"

"Hồ sơ này bẩn lắm, để tôi xử lý cho. Anh đi làm việc khác đi." – Hạ An nói năng cộc lốc, mắt liếc nhìn quanh như đang tìm kiếm đối thủ vô hình.

Thiên Minh nhíu mày: "Cậu lại nghe Gia Huy nói nhảm cái gì đúng không? Cậu ấy đang lừa cậu đấy, chẳng có gì ở đây cả."

"Tôi nói có là có!" – Hạ An trừng mắt khiến Thiên Minh cứng họng. Cô quay lại nhìn Gia Huy đang ngồi cười tủm tỉm ở cuối lớp, rồi lại nhìn Thiên Minh. Trong đầu cô bắt đầu hiện lên một suy nghĩ: Tại sao hai cái tên này cứ nhìn nhau như muốn ăn tươi nuốt sống thế nhỉ? Hay là do mình cầm thẻ ATM của Gia Huy nên Thiên Minh ghen tị?

Đang mải suy nghĩ, bỗng một luồng gió lạnh buốt thổi qua hành lang, làm tung cánh cửa sổ. Một tiếng cười thê lương phát ra từ phía cầu thang lên sân thượng. Hạ An lập tức lấy lại tinh thần, cô cảm nhận được lần này là "hàng thật".

Cô quay sang nắm lấy tay Gia Huy, người vừa chạy hụt hơi đến cạnh mình: "Đứng sát vào đây! 'Đồ chơi' mới đến rồi."

Gia Huy lập tức ôm chặt lấy cánh tay cô, mặt dựa hẳn vào vai cô: "An An, cứu tôi! Cái bóng kia... nó không có mắt!"

Hạ An gầm lên: "Mắt mũi gì tầm này! Muốn ăn đấm hay ăn thẻ ATM hả?"

Bàn tay cô rực nóng, dương khí tỏa ra mạnh đến mức cái bóng đen vừa hiện hình ở đầu cầu thang đã lập tức bị "nướng" khét lẹt, co giật rồi tan biến trong nháy mắt. Cả hành lang trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở dốc của Gia Huy và vẻ mặt đờ đẫn của Hội trưởng Thiên Minh – người vẫn chưa hiểu chuyện quái gì vừa xảy ra.

Hạ An quay sang nhìn Gia Huy, thấy anh vẫn đang ôm cứng lấy mình, cô định đẩy ra nhưng chợt nhớ đến chiếc thẻ đen trong túi. Cô thở dài, vỗ vỗ đầu anh như vỗ đầu một con thú cưng:

"Được rồi, bay màu rồi. Đi thôi, đến giờ ăn trưa rồi, 'thẻ ATM' của tôi!"

Gia Huy mỉm cười mãn nguyện, thầm nghĩ: Thỏa thuận này đúng là vụ đầu tư hời nhất lịch sử nhà họ Trần.