Sau khi nhận tấm "thẻ đen quyền lực" và chính thức xác lập mối quan hệ cộng sinh, Hạ An cảm thấy trách nhiệm bảo vệ "thú cưng" của mình nặng nề hơn hẳn. Và trách nhiệm đó hôm nay bao gồm cả việc đi siêu thị cùng Trần Gia Huy để mua đồ dùng cá nhân.
"Cậu định mua cả cái siêu thị này à?"
Hạ An khoanh tay, đứng nhìn Gia Huy đang đẩy một chiếc xe chất đầy nhóc những thứ đắt đỏ: từ khăn giấy lụa cao cấp đến cả một bộ dao nĩa bằng bạc. Nhưng điều khiến cô chú ý hơn cả không phải là đống đồ xa xỉ đó, mà là bộ dạng "thần hồn nát thần tính" của anh.
Gia Huy không trả lời, tay trái anh nắm chặt lấy quai xe đẩy, tay phải thì túm lấy gấu áo khoác của Hạ An, kéo sát cô về phía mình. Đôi mắt anh không ngừng đảo liên hồi, thi thoảng lại giật mình đánh thót khi nhìn thấy những "vị khách" không nằm trên danh sách khách hàng của siêu thị.
"An An... bên cạnh quầy nước mắm có một bà lão đang... nếm thử từng chai một bằng lưỡi." – Gia Huy thì thầm, mặt tái mét.
Hạ An liếc mắt sang phía quầy gia vị. Tất nhiên, với đôi mắt của người phàm, cô chẳng thấy bà lão nào cả, chỉ thấy mấy chai nước mắm xếp hàng ngay ngắn. Nhưng thấy Gia Huy run rẩy, cô tặc lưỡi, bước sang một bước, chắn ngang tầm nhìn của anh.
"Nếm nước mắm thì kệ bà ấy, không mặn chết bà ấy là may rồi. Cậu nhìn tôi đây này, nhìn cái mặt tràn đầy dương khí này của tôi mà lấy bình tĩnh!"
Gia Huy nghe lời, vội vàng nhìn chằm chằm vào Hạ An. Đúng thật, chỉ cần nhìn cô, những ảo ảnh xám xịt xung quanh bỗng nhạt nhòa hẳn đi.
Nhưng rắc rối bắt đầu khi họ đi qua quầy đồ cúng và nhang khói. Gia Huy đột ngột dừng lại, đôi mắt sáng rực lên. Anh thò tay bốc một bó nhang trầm thượng hạng ném vào xe đẩy. Tiếp đó là nến, là vàng mã, rồi cả... một chiếc xe hơi giấy phiên bản giới hạn.
"Này! Cậu mua mấy cái này làm gì? Nhà cậu có giỗ à?" – Hạ An trợn mắt.
Gia Huy lắc đầu, chỉ tay vào khoảng không gian trống rỗng trên nóc tủ đông lạnh phía sau lưng Hạ An: "Không phải, là cho cậu ấy. Cậu ấy bảo nếu tôi mua cho cậu ấy cái xe này, cậu ấy sẽ mách tôi biết ai là người đã lén bỏ thư tình vào cặp sách của cậu hồi sáng."
Hạ An khựng lại. Cô quay ngoắt đầu nhìn vào hư không, nắm đấm giơ lên: "Tiểu Quỷ! Có giỏi thì hiện hình ra đây! Dám dùng bí mật của tôi để đổi chác à?"
Từ trên nóc tủ đông, con ma ký túc xá – lúc này đang ngồi vắt vẻo – sợ đến mức rơi cả cái kẹo mút đang cầm. Nó cuống cuồng ra hiệu cho Gia Huy cứu mạng. Gia Huy vội vàng kéo tay Hạ An:
"An An, bình tĩnh! Cậu ấy là quân sư... à không, là bạn của tôi. Nhờ cậu ấy mà tôi mới biết Hội trưởng Thiên Minh đang lên kế hoạch rủ cậu đi xem triển lãm võ thuật cuối tuần này đấy."
Nghe đến đây, Hạ An khựng lại. Thiên Minh? Triển lãm võ thuật? Đây đúng là "mồi ngon" mà cô khó lòng từ chối. Cô nheo mắt nhìn Gia Huy: "Thế cậu định làm gì? Cậu cũng định đi à? Với cái thân thể pha lê này, người ta chưa đánh cậu đã vỡ rồi."
Gia Huy nở một nụ cười "giả trân" cực kỳ chuyên nghiệp. Anh rút trong túi ra một hộp sô-cô-la thủ công đặt vào tay Hạ An: "Tôi không đi xem đánh nhau, tôi chỉ muốn đi xem... cậu thôi. Tôi đã mua lại cả dãy ghế VIP rồi, cậu cứ yên tâm mà biểu diễn."
Hạ An bóc miếng sô-cô-la, vị ngọt lịm tràn đầu lưỡi khiến cơn giận tan biến sạch sành sanh. Đúng là sức mạnh của đồng tiền... và đồ ăn.
"Được rồi, mua nhang thì mua nhang. Nhưng bảo cái tên Tiểu Quỷ kia im miệng lại, còn dám mách lẻo chuyện thư tình cho cậu nữa là tôi cho nó 'hồn bay phách tán' thật đấy!"
Buổi đi chơi siêu thị tiếp tục trong cảnh tượng kỳ quặc: Thiếu gia nhà giàu đẩy xe đi trước, miệng không ngừng lầm rầm khấn vái (thực chất là nói chuyện với ma), còn "đại ca" trường học đi sau, tay vừa cầm sô-cô-la vừa cảnh giác nhìn quanh như vệ sĩ.
Đến khi ra quầy thanh toán, Gia Huy thản nhiên quẹt thẻ mà không thèm nhìn hóa đơn dài dằng dặc. Anh nhìn sang Hạ An, thấy cô đang lén nhìn một gian hàng thú nhồi bông ở phía xa, ánh mắt có chút gì đó rất... con gái.
"Thích không?" – Gia Huy hỏi nhỏ.
"Không! Nhìn sến súa chết đi được." – Hạ An lập tức lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, nhưng lỗ tai lại đỏ ửng.
Gia Huy không nói gì, nhưng mười phút sau, trên xe đẩy đã xuất hiện thêm một con gấu bông khổng lồ mang võ phục. Anh nghiêm túc bảo: "Cái này là tôi mua để... trấn trạch trong phòng tôi, nhưng vì tôi sợ ma nên cậu giữ hộ tôi đi."
Hạ An ôm con gấu bông to bự chảng, lầm bầm: "Cậu đúng là phiền phức nhất thiên hạ."
Nhưng Gia Huy biết, cô không hề ghét nó. Anh nhìn cái cách cô ôm chặt con gấu, lòng thầm cảm ơn những bóng ma xung quanh. Nếu không có chúng, có lẽ anh đã chẳng bao giờ có đủ dũng khí để bám lấy mặt trời này.
"An An, tối nay tôi có thể sang nhà cậu... ăn ké cơm võ đường không? Tôi cảm thấy quanh nhà mình hôm nay có mùi... nhang khói lạ lắm."
Hạ An lườm anh một cái: "Nhà cậu toàn nhang khói là do cậu vừa mua một đống kia kìa! Nhưng mà... thôi được rồi, ba tôi cũng mới mua thêm gà, đến mà ăn cho hết."
Gia Huy mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng mùa đông. Kế hoạch bám dính: Thành công rực rỡ!