Trường học vào giờ nghỉ trưa luôn mang một vẻ tĩnh lặng kỳ quái, nhất là khu vực dãy hành lang phía Tây – nơi có phòng vệ sinh cũ ít người qua lại. Người ta đồn rằng, vào những ngày trời âm u, nếu ai soi gương ở đây quá lâu sẽ thấy một người thứ ba đứng sau lưng mình.
Trần Gia Huy, với đôi mắt âm dương "phản chủ", không cần soi gương cũng biết lời đồn đó là thật.
"An An... tôi thực sự không muốn vào đó đâu. Hay là chúng ta sang khu nhà đa năng đi?"
Gia Huy đứng nép sau lưng Hạ An, tay túm chặt lấy gấu áo khoác của cô, mặt mày tái mét. Anh vừa nhìn thấy một cái bóng trắng toát lướt qua cửa sổ phòng vệ sinh nữ, kèm theo đó là tiếng khóc thút thít vang lên kẽo kẹt.
Hạ An khoanh tay, nhướng mày nhìn tên thiếu gia đang run rẩy: "Cậu buồn vệ sinh mà cũng kén chọn địa điểm à? Khu đa năng đang sửa chữa rồi. Có tôi đứng đây, con ma nào dám làm gì cậu?"
"Nhưng... nhưng nó là ma nữ!" – Gia Huy mếu máo – "Lúc nãy nó vừa thò đầu ra nhìn tôi rồi cười. Nó còn nói... nói là môi tôi trông rất ngon."
Hạ An nghe đến đây thì lập tức bùng nổ. Cô vốn là người bảo vệ có tâm, lại thêm tính chiếm hữu cực cao đối với "vật thí nghiệm" kiêm "thẻ ATM" của mình.
"Gì cơ? Lại có đứa nào dám dọa 'thú cưng' của tôi à? Đã thế còn dám gạ gẫm bậy bạ?"
Hạ An không nói không rằng, cô đẩy mạnh cửa phòng vệ sinh nam cho Gia Huy: "Vào giải quyết nhanh đi! Tôi đứng ngay cửa này, đứa nào dám thò một sợi tóc ra, tôi bứt sạch!"
Gia Huy lủi thủi đi vào, tim đập thình thịch. Anh vừa đóng cửa buồng thì đột nhiên, nhiệt độ trong phòng hạ xuống đột ngột. Một làn khói xám từ bồn rửa mặt bốc lên, gương soi bắt đầu hiện ra những vết nứt dài. Từ trong gương, một khuôn mặt phụ nữ với mái tóc dài rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu từ từ hiện ra, miệng ngoác rộng đến tận mang tai.
"Thiếu... gia... lại đây chơi với em..."
Gia Huy hét lên một tiếng thất thanh: "AN AN! CỨU TÔI!"
"RẦM!"
Cánh cửa phòng vệ sinh bị một cú đá cực mạnh hất văng ra. Hạ An xông vào như một vị thần, đôi mắt sáng quắc tỏa ra sát khí nồng nặc. Cô chẳng cần dùng bùa chú, chỉ cần sự hiện diện của dòng máu thuần dương đã khiến làn khói xám kia khựng lại.
Nhìn thấy ma nữ đang định thò tay ra khỏi gương để tóm lấy Gia Huy, Hạ An bước tới, tung một cú đấm thẳng vào mặt gương.
"Răng rắc!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, dương khí từ nắm đấm của cô va chạm với âm khí của ma nữ tạo thành một luồng phản lực mạnh mẽ. Con ma nữ rú lên một tiếng đau đớn, khuôn mặt biến dạng vì kinh hãi. Nó chưa bao giờ gặp kẻ nào là người thường mà lại có "vía" nặng đến mức đấm được cả linh hồn.
"Thích chơi không?" – Hạ An gầm lên, tay kia túm lấy cổ áo Gia Huy kéo vào lòng mình – "Đồ chơi của tôi mà cô cũng dám đụng vào à? Muốn tan thành mây khói đúng không?"
Con ma nữ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lập tức thu mình lại thành một đốm sáng nhỏ rồi chui tọt xuống đường ống nước, chạy mất tích. Ánh đèn phòng vệ sinh nhấp nháy vài cái rồi sáng trưng trở lại.
Gia Huy lúc này đang ôm cứng lấy eo Hạ An, mặt vùi sâu vào vai cô, toàn thân run cầm cập. Cảm nhận được sự ấm áp và mùi hương mạnh mẽ từ cô, anh mới từ từ hoàn hồn.
"Hết rồi... nó đi rồi." – Hạ An vỗ mạnh vào lưng Gia Huy một cái "bép" – "Này, buông ra được chưa? Cậu định ôm tôi đến hết tiết à?"
Gia Huy ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô đầy sùng bái: "An An, cậu ngầu quá! Cậu là anh hùng của cuộc đời tôi!"
"Bớt nịnh hót đi." – Hạ An đẩy anh ra, đỏ mặt quay đi – "Mau giải quyết nhanh rồi ra ngoài. Mùi trong này khó chịu chết đi được."
Gia Huy mỉm cười, một nụ cười đầy mưu mẹo sau lớp vỏ bọc đáng thương. Anh biết rõ, chỉ cần anh tỏ ra yếu đuối một chút, Hạ An sẽ luôn đứng ra che chở cho anh như một tấm lá chắn vững chắc nhất.
Khi hai người bước ra khỏi nhà vệ sinh, Trịnh Thiên Minh đang đứng ở hành lang gần đó, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Hai người... làm gì trong phòng vệ sinh nam lâu thế?"
Hạ An thản nhiên lau tay vào quần: "Đuổi chuột. Chuột ở đây to quá, lại còn biết trêu người."
Gia Huy thì lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, sang chảnh của thiếu gia, khoác tay lên vai Hạ An một cách tự nhiên: "Hội trưởng quan tâm quá rồi. Chúng ta đi thôi An An, tôi nợ cậu một bữa lẩu buffet vì vụ 'đuổi chuột' này."
Hạ An nghe thấy chữ "lẩu buffet" thì mắt sáng rực, lập tức quên sạch chuyện vừa rồi: "Thành giao! Phải có thêm tôm hùm đấy nhé!"
Phía sau họ, Tiểu Quỷ nấp sau bình chữa cháy, tay cầm một cuốn sổ nhỏ lẩm bẩm: "Ghi chép: Thiếu gia đã thành công dụ dỗ chị đại bằng đồ ăn lần thứ 99. Tình cảm tiến triển: Đã ôm eo trong phòng vệ sinh."