Thành phố S về đêm khoác lên mình lớp áo hào nhoáng của ánh đèn neon, nhưng đối với Tô An, nó giống như một cái lồng kính khổng lồ đang rút cạn dưỡng khí của cô.
Bên trong phòng VIP 888 của khách sạn Đế Vương, mùi rượu vang đắt tiền trộn lẫn với mùi thuốc lá nồng nặc tạo nên một bầu không khí ám muội đến khó thở. An đứng đó, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch, tà váy mỏng manh không đủ che đi sự run rẩy từ tận trong xương tủy.
Trước mặt cô, người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa da thuộc cao cấp chính là Lục Cận Ngôn – cái tên chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến giới kinh doanh thành phố S phải rùng mình. Anh ngồi đó, một chân vắt vẻo, chiếc sơ mi đen mở hai cúc đầu để lộ cần cổ mạnh mẽ và làn da rám nắng. Đôi mắt anh sâu thẳm, lạnh lẽo như mặt hồ đêm đông, đang chậm rãi quét qua người cô như một kẻ đi săn đang định giá con mồi.
"Ba trăm tỷ."
Giọng nói trầm thấp, từ tính của anh vang lên, phá tan sự im lặng đáng sợ. Lục Cận Ngôn nhấp một ngụm rượu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong tàn nhẫn:
"Để cứu lấy cái công ty mục nát của cha em, em nghĩ bản thân mình đáng giá đến thế sao, Tô An?"
An cắn chặt môi đến mức ngửi thấy cả vị máu tanh ngọt. Cô ngước mắt lên, đôi mắt vốn dĩ trong veo giờ đây phủ một tầng sương mờ ảo:
"Lục tổng, anh biết tôi không có lựa chọn khác. Chỉ cần anh ký vào bản hợp đồng cứu viện, tôi... tôi sẽ là của anh."
Lục Cận Ngôn đặt ly rượu xuống bàn phát ra một tiếng "cạch" khô khốc. Anh đứng dậy, thân hình cao lớn hơn 1m85 đổ bóng dài xuống người cô, tạo nên một áp lực vô hình khiến cô muốn lùi lại, nhưng gót chân đã chạm vào mép giường lạnh lẽo.
Anh tiến lại gần, luồn những ngón tay thon dài, thô ráp vào mái tóc mềm mại của cô, rồi đột ngột túm nhẹ lấy nó, ép cô phải ngửa mặt nhìn thẳng vào mình. Hơi thở nồng mùi rượu và nam tính của anh phả lên mặt cô, nóng rực và đầy xâm lược.
"Của tôi?" Anh cười khẩy, ánh mắt dừng lại trên bờ môi đang run rẩy của cô. "Em có biết làm người phụ nữ của Lục Cận Ngôn này cần phải có những gì không? Không phải chỉ là nằm yên trên giường như một khúc gỗ đâu."
Bàn tay kia của anh không chút nể nang trượt xuống, bóp chặt lấy eo cô rồi kéo mạnh vào sát lồng ngực vững chãi của mình. Sự tiếp xúc đột ngột khiến An giật mình, theo bản năng đưa hai tay chống lên ngực anh. Nhưng da thịt dưới lớp áo sơ mi kia quá nóng, nóng đến mức khiến đầu ngón tay cô như bị bỏng.
"Ngoan nào..." Anh thì thầm vào tai cô, chất giọng khàn đặc đầy dục vọng. "Nếu em đã tự mình bước vào cái lồng này, thì đừng bao giờ mơ đến chuyện bước ra nữa."
Lục Cận Ngôn cúi đầu, nụ hôn của anh không hề dịu dàng mà mang tính chiếm hữu tuyệt đối. Anh cắn mút môi cô một cách tham lam, như muốn nuốt chửng sự ngọt ngào cuối cùng của người con gái này. An cảm thấy đất trời như chao đảo, hơi thở của cô bị anh tước đoạt, đôi chân nhũn ra không còn sức lực.
Dưới ánh đèn mờ ảo, chiếc váy mỏng manh của cô bị bàn tay anh thô bạo xé toạt. Tiếng vải rách vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng nhịp tim đập loạn xạ của cả hai. An nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Cô biết, bắt đầu từ đêm nay, linh hồn và thể xác này sẽ không còn thuộc về cô nữa.
Lục Cận Ngôn cảm nhận được sự run rẩy của cô, anh dừng lại một chút, nhìn ngắm gương mặt đầy vẻ cam chịu nhưng vẫn đẹp đến nao lòng dưới thân mình. Một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ dâng lên trong lòng anh – thứ cảm giác chiến thắng khi đã khuất phục được đóa hồng kiêu hãnh nhất.
"Khóc sao?" Anh dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt của cô, nhưng động tác lại đầy vẻ ép buộc. "Tiết kiệm nước mắt của em đi, đêm nay... vẫn còn dài lắm."
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn lại những tiếng thở dốc và sự va chạm đầy nhục cảm. Đó là một đêm của sự trao đổi đầy tội lỗi, một đêm mà định mệnh của Tô An bị bẻ lái sang một con đường đầy máu và nước mắt.
Cô không hề hay biết rằng, sự hy sinh của mình đêm nay chỉ là bắt đầu cho một chuỗi những ám ảnh chiếm hữu điên cuồng về sau. Lục Cận Ngôn không cần một đối tác, anh cần một con búp bê ngoan ngoãn, và cô chính là kẻ đen đủi được anh chọn lựa.