Bốn năm.
Tô An chưa từng nghĩ rằng khoảng thời gian đủ để một đứa trẻ học cách chạy nhảy lại chẳng đủ để cô quên đi hơi thở nóng rực và giọng nói tàn nhẫn của người đàn ông ấy. Cô đứng trước gương trong nhà vệ sinh của trung tâm hội nghị, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy đang trào dâng trong lồng ngực.
Hôm nay là buổi tiệc kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn trang sức đá quý hàng đầu – nơi cô đang nỗ lực làm việc với vai trò một nhà thiết kế thực tập. An chỉnh lại chiếc váy màu xanh rêu kín đáo, cố gắng che đi vết sẹo nhỏ trên cổ tay, chứng tích của những ngày tháng tăm tối nhất cuộc đời.
“Mẹ ơi, mẹ xong chưa ạ?” – Giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên từ phía ngoài cửa.
An mỉm cười, ánh mắt lập tức mềm mại hẳn đi. Bé Bo, kết quả của đêm định mệnh 4 năm trước, là nguồn sống duy nhất của cô. Cô bước ra ngoài, bế cậu bé lên, khẽ hôn vào trán: “Mẹ xong rồi, Bo ngoan ở đây với dì Linh nhé, mẹ vào chào sếp một lát rồi mẹ con mình về đi ăn kem.”
Nhưng đời không như mơ. Khi An vừa bước chân vào đại sảnh lung linh ánh đèn pha lê, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Tiếng xì xào bàn tán của đám đông bỗng chốc im bặt, rồi thay vào đó là những tiếng trầm trồ kính cẩn.
Phía lối vào chính, một toán vệ sĩ mặc vest đen nhanh chóng tách đám đông ra làm hai. Giữa vòng vây ấy, một người đàn ông sải những bước chân đầy quyền lực. Anh ta mặc bộ suit xám tro may thủ công, từng đường nét trên khuôn mặt vẫn hoàn hảo và sắc lạnh như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch.
Lục Cận Ngôn.
Trái tim Tô An như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô chết lặng tại chỗ, khay ly trên tay rung lên bần bật. 4 năm qua, cô đã thay tên đổi họ, sống chui lủi trong những khu nhà trọ rẻ tiền, chỉ để chạy trốn khỏi sự truy cùng diệt tận của người đàn ông này. Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây?
Lục Cận Ngôn không nhìn ai, anh thản nhiên bước đi như một vị vua đang duyệt quân, cho đến khi bước chân ấy dừng lại ngay trước mặt Tô An.
Ánh đèn chùm từ trần cao rọi xuống, đổ bóng của anh bao trùm lấy cô hoàn toàn. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc mix với chút bạc hà lạnh lẽo xộc thẳng vào khứu giác của An, khiến ký ức về những đêm bị giam cầm trong biệt thự ngoại ô ùa về như thác lũ.
Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô. Đôi mắt thâm trầm ấy giờ đây không còn sự lạnh lẽo đơn thuần, mà pha lẫn vào đó là một tia sáng nguy hiểm, giống như một con báo đen đã tìm thấy con mồi sau nhiều năm ròng rã theo dấu.
“Lục… Lục tổng…” – Giọng An nghẹn lại trong cổ họng, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Cánh tay rắn chắc của Lục Cận Ngôn đột ngột đưa lên. An hoảng sợ nhắm nghiền mắt lại, cứ ngỡ anh sẽ bóp cổ cô như cách anh đã từng làm khi nổi giận. Nhưng không, ngón tay thon dài của anh chỉ lướt nhẹ qua lọn tóc mai của cô, rồi dừng lại ở dái tai, nơi cô đang đeo một chiếc khuyên bạc rẻ tiền.
“Tô An, em trốn giỏi thật đấy.” – Giọng anh trầm thấp, mang theo sự chế giễu nhưng cũng đầy áp chế. – “Tôi đã lật tung cả đất nước này lên để tìm một món đồ chơi thất lạc, em nghĩ xem… tôi nên trừng phạt em thế nào đây?”
An run rẩy, đôi mắt ngấn nước nhìn anh: “Lục tổng, anh nhận nhầm người rồi. Tôi tên là An Nhiên, tôi không biết anh đang nói gì cả.”
“Nhận nhầm?” Lục Cận Ngôn khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh cúi thấp người xuống, hơi thở phả sát vào tai cô, âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe: “Hương thơm trên cơ thể em, độ ấm của làn da này… dù em có hóa thành tro tôi cũng không nhận nhầm. Huống hồ…”
Anh liếc nhìn về phía góc phòng, nơi dì Linh đang dỗ dành bé Bo vì cậu bé vừa bị ngã. Đôi đồng tử của Lục Cận Ngôn co rút lại khi nhìn thấy gương mặt của đứa trẻ. Nó quá giống anh. Giống từ cái trán cao đến đôi môi mỏng kiêu ngạo.
Sát khí tỏa ra từ người Lục Cận Ngôn khiến những người đứng gần đó phải lùi lại vì sợ hãi. Anh quay lại nhìn An, đôi bàn tay to lớn đột ngột bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt mình.
“Đứa bé đó… là của ai?”
An cảm thấy xương hàm mình như sắp vỡ vụn, cô cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Sự sợ hãi tột cùng khiến cô thốt lên: “Không phải của anh! Tuyệt đối không phải!”
“Ngoan nào…” – Câu nói cũ rích ấy vang lên khiến An nổi da gà toàn thân. – “Nói dối là phải trả giá đấy. Em muốn tôi làm xét nghiệm ADN ngay tại chỗ này, hay muốn tôi mang cả em và nó về nhà ‘thẩm vấn’?”
Đúng lúc đó, bé Bo thoát khỏi tay dì Linh, chạy lại phía An và ôm chầm lấy chân cô: “Mẹ ơi, mẹ sao thế? Chú này là ai mà làm mẹ đau?”
Cảnh tượng ba người đứng giữa sảnh tiệc tạo nên một bức tranh đầy ám muội. Một người đàn ông cao lớn đầy quyền uy, một người phụ nữ xinh đẹp đang run rẩy trong nước mắt, và một đứa trẻ có khuôn mặt giống hệt người đàn ông kia như đúc từ một khuôn.
Lục Cận Ngôn nhìn đứa trẻ, rồi lại nhìn An. Anh buông cằm cô ra, nhưng lại chuyển sang nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình.
“Tiệc kết thúc rồi.” – Anh quay sang nói với trợ lý đứng phía sau, giọng điệu không cho phép phản kháng. – “Đưa đứa bé lên xe trước. Còn cô ấy… tôi sẽ tự mình xử lý.”
“Không! Đừng động vào con tôi!” – An gào lên trong tuyệt vọng, nhưng sức lực của một người phụ nữ làm sao chống lại được những vệ sĩ chuyên nghiệp.
Anh ép cô vào lòng, mặc cho cô đấm đá, cào cấu lên ngực mình. Lục Cận Ngôn cúi xuống, hôn mạnh lên môi cô – một nụ hôn thô bạo, đầy tính trừng phạt ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
“Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi, Tô An. Từ giờ phút này, em chính thức trở lại lồng kính của tôi.”