MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Yêu Em!Chương 3: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM BẮT ĐẦU

Ngoan Nào, Để Tôi Yêu Em!

Chương 3: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM BẮT ĐẦU

965 từ · ~5 phút đọc

Chiếc Maybach đen bóng xé toạc màn đêm, lao đi trên con đường dẫn về phía biệt thự ngoại ô biệt lập. Bên trong xe, không khí cô đặc đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để làm bùng cháy tất cả.

Tô An bị ép ngồi trong lòng Lục Cận Ngôn, một tư thế đầy nhục nhã và cưỡng ép. Cánh tay anh khóa chặt ngang eo cô như một gọng kìm bằng thép. Ở phía ghế phụ, bé Bo đã ngủ thiếp đi vì mệt sau khi bị các vệ sĩ "cách ly" một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

"Buông tôi ra... Lục Cận Ngôn, anh là đồ điên!" - An vừa đấm vào lồng ngực rắn chắc của anh vừa rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì uất ức.

Lục Cận Ngôn không hề nhúc nhích. Anh nắm lấy hai cổ tay cô, ép ngược chúng ra sau lưng bằng một tay, tay còn lại bóp lấy gáy cô, kéo khuôn mặt đẫm nước mắt ấy sát lại gần mình.

"Điên? Đúng, tôi điên đấy." - Giọng anh khàn đặc, ánh mắt găm chặt vào cô. "Bốn năm qua, mỗi đêm tôi đều nghĩ đến việc nếu tìm được em, tôi sẽ bẻ gãy đôi chân này để em không bao giờ chạy được nữa. Em nói xem, tôi có nên làm thế ngay bây giờ không?"

Tô An nhìn thấy sự điên cuồng thật sự trong mắt anh. Cô rùng mình, hơi thở dồn dập. Khi chiếc xe dừng hẳn trước sân biệt thự, anh không đợi tài xế mở cửa mà trực tiếp bế thốc cô lên, sải bước vào nhà.

Anh ném cô xuống chiếc giường tầng rộng lớn trong căn phòng ngủ quen thuộc – nơi mà bốn năm trước, cô đã từng trải qua những đêm dài tủi nhục nhất. Tô An vừa định bò dậy để chạy về phía cửa thì "rầm" một tiếng, Lục Cận Ngôn đã khóa trái cửa lại, chậm rãi tháo chiếc cà vạt xám tro, ánh mắt như loài sói nhìn chằm chằm vào con mồi.

"Anh định làm gì? Con trai tôi... Bo đang ở đâu?" - An lùi dần về phía đầu giường, hai tay vơ lấy chiếc gối làm vật chắn yếu ớt.

"Nó là con tôi, đúng không?" - Anh tiến lại gần, từng bước chân như dẫm lên nhịp tim của cô. "Đừng dùng cái tên giả đó để lừa dối tôi nữa. Đôi mắt đó, cái trán đó... nó là dòng máu của nhà họ Lục."

"Không phải! Nó là con của tôi và người đàn ông khác!" - An gào lên, cố gắng bám víu vào lời nói dối cuối cùng để bảo vệ đứa bé.

Sắc mặt Lục Cận Ngôn lập tức tối sầm lại. Sự ghen tuông điên cuồng bùng lên, anh lao tới, đè nghiến cô xuống đệm. Sức nặng của cơ thể đàn ông khiến cô nghẹt thở. Anh thô bạo xé mở cổ áo cô, để lộ làn da trắng ngần đang run rẩy.

"Người đàn ông khác?" - Anh cười lạnh, nụ hôn nồng mùi thuốc lá và giận dữ đặt mạnh lên cổ cô, để lại những dấu vết đỏ chói. "Để tôi xem, trên người em còn dấu vết của ai khác không. Nếu có, tôi sẽ giết hắn, rồi giết cả em!"

"Đừng... không mà... bỏ tôi ra!"

Tô An ra sức vùng vẫy, nhưng sự phản kháng của cô chỉ càng làm kích thích bản năng chinh phục của người đàn ông phía trên. Lục Cận Ngôn dùng một tay cố định hai tay cô đỉnh đầu, tay kia luồn vào trong lớp áo, vuốt ve những đường cong mà anh đã khao khát suốt bấy lâu nay.

Cảm giác xúc giác quen thuộc ùa về. Sự run rẩy của cô, mùi hương thanh khiết trên cổ cô... tất cả khiến lý trí của anh hoàn toàn tan biến. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào bờ vai cô, một sự trừng phạt đầy nhục cảm.

"Ngoan nào, Tô An... Em càng chống cự, tôi càng muốn làm đau em." - Anh thì thầm, giọng nói giờ đây đã chuyển sang tông trầm đục đầy dục vọng. "Trò chơi trốn tìm của em kết thúc rồi. Từ nay về sau, giường của tôi chính là nơi duy nhất em được phép ở lại."

Nước mắt An chảy tràn, thấm đẫm gối. Sự sợ hãi xen lẫn với một cảm giác tê dại đáng xấu hổ khi cơ thể cô bắt đầu có những phản ứng không tự chủ trước sự đụng chạm của anh. Cô ghét bản thân mình, ghét cả người đàn ông đang hành hạ cô.

Đêm nay, biệt thự ngoại ô không còn yên tĩnh nữa. Tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn vào tiếng thở dốc cuồng nhiệt. Lục Cận Ngôn giống như một kẻ khát nước lâu ngày tìm thấy nguồn suối, anh chiếm đoạt cô một cách thô bạo nhưng cũng đầy ám ảnh, như muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận xương tủy cô.

Khi cơn bão tình kết thúc, Lục Cận Ngôn vẫn ôm chặt lấy cô từ phía sau, hơi thở nóng hổi vẫn còn vương trên tấm lưng trần của cô. Anh khẽ hôn vào vết cắn trên vai cô, giọng nói khản đặc:

"Ngày mai, tôi sẽ đưa đứa bé đi xét nghiệm. Nếu nó là con tôi, em sẽ phải ở đây cả đời để chuộc lỗi. Nếu không..." - Anh siết chặt eo cô hơn. "Tôi vẫn sẽ giữ em lại, nhưng tôi sẽ khiến em phải quên hẳn cha của đứa bé đó là ai."

Tô An nhắm mắt, lòng đau thắt lại. Cuộc đời cô, một lần nữa, chính thức rơi vào hố sâu không đáy mang tên Lục Cận Ngôn.