MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Yêu Em!Chương 4: BÍ MẬT CỦA ĐỨA TRẺ BỊ BẠI LỘ

Ngoan Nào, Để Tôi Yêu Em!

Chương 4: BÍ MẬT CỦA ĐỨA TRẺ BỊ BẠI LỘ

1,061 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng buổi sớm yếu ớt xuyên qua lớp rèm cửa dày nặng của căn phòng ngủ, nhưng không thể xua tan đi bầu không khí u ám và ngột ngạt bên trong. Tô An tỉnh dậy với cảm giác cơ thể như vừa bị một cỗ máy nghiền nát. Những dấu vết xanh tím trên làn da trắng ngần là minh chứng cho sự cuồng bạo và chiếm hữu điên cuồng của Lục Cận Ngôn đêm qua.

Cô vội vã quấn chiếc áo choàng tắm, chân run rẩy bước xuống giường. Điều đầu tiên cô nghĩ đến là Bo. Đứa trẻ tội nghiệp của cô đang ở đâu? Nó có sợ hãi không khi tỉnh dậy ở một nơi xa lạ?

Vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, cánh cửa đã tự động mở ra. Lục Cận Ngôn đứng đó, vẫn là bộ vest chỉnh tề như chưa từng trải qua một đêm hoan lạc, nhưng gương mặt anh bao phủ bởi một tầng sương lạnh lẽo đến đáng sợ. Trên tay anh là một xấp tài liệu phẳng phiu, thứ mà Tô An chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ cảm thấy hơi thở mình ngưng trệ.

"Em định đi đâu?" Giọng anh trầm thấp, không chút cảm xúc.

"Con tôi... Bo đâu rồi? Anh đã làm gì thằng bé?" An run giọng hỏi, đôi mắt tràn đầy sự cảnh giác.

Lục Cận Ngôn không trả lời ngay. Anh bước vào phòng, ném xấp tài liệu xuống mặt bàn trang điểm. Tiếng giấy tờ va chạm với mặt gỗ vang lên khô khốc như tiếng súng kết liễu mọi hy vọng cuối cùng của cô.

"Kết quả xét nghiệm ADN khẩn cấp. Tôi đã yêu cầu làm ngay trong đêm." Anh tiến lại gần, từng bước chân như dẫm nát trái tim cô. "Em muốn tự mình đọc, hay để tôi đọc cho em nghe về cái gọi là 'con của người đàn ông khác'?"

Tô An lùi lại, lưng đập mạnh vào tường. Cô không cần đọc. Cô là người rõ nhất đêm đó bốn năm trước đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ muốn bảo vệ đứa trẻ khỏi vòng xoáy hận thù của người đàn ông này, nhưng hóa ra, cô chưa bao giờ thoát khỏi bàn tay của anh.

Lục Cận Ngôn bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì giận dữ và một thứ cảm xúc phức tạp khác – sự thỏa mãn tột cùng của kẻ chiến thắng.

"Xác suất quan hệ huyết thống: 99,99%. Tô An, em gan gớm nhỉ? Dám giấu giếm dòng máu của nhà họ Lục suốt bốn năm, dám để con trai tôi sống trong những khu ổ chuột và gọi kẻ khác là cha?"

"Anh không có quyền nói thế!" An hét lên, nước mắt trào ra. "Anh là người đã vứt bỏ tôi! Anh coi tôi như một món đồ chơi để giải tỏa, anh chưa từng cần tôi, vậy anh cần gì đứa trẻ này? Nó là mạng sống của tôi, không phải công cụ để anh thỏa mãn cái tôi quyền lực của mình!"

"Chát!"

Một tiếng động khô khốc vang lên. Lục Cận Ngôn không đánh cô, anh đấm mạnh vào bức tường ngay sát tai cô khiến lớp vôi vữa rạn nứt. Gân xanh trên trán anh giật liên hồi.

"Tôi vứt bỏ em? Em nên nhớ chính em là kẻ đã cầm tiền rồi biến mất không một lời từ biệt!" Anh gầm lên, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô. "Tôi đã từng nghĩ sẽ để em một con đường sống, nhưng giờ thì không. Đứa trẻ đó tên là Lục Thiên Bảo, nó sẽ mang họ Lục, sẽ là người thừa kế của tập đoàn này. Còn em..."

Anh cúi xuống, nụ hôn nồng mùi thuốc lá và sự trừng phạt đáp xuống môi cô, nghiền nát mọi sự phản kháng. Anh chiếm đoạt hơi thở của cô một cách thô bạo, như muốn nhắc nhở cô rằng ngay cả không khí cô hít thở cũng thuộc quyền sở hữu của anh.

"Anh... anh định làm gì?" An thở dốc khi anh buông ra.

"Em sẽ ở lại đây, trong căn biệt thự này. Em sẽ là mẹ của con trai tôi trên danh nghĩa, và là tình nhân của tôi trên giường. Đừng mơ đến chuyện mang con đi một lần nữa. Chỉ cần em bước ra khỏi cửa một bước, tôi không dám chắc đứa bé sẽ được gặp lại mẹ nó đâu."

Ngoan nào, Tô An. Để tôi yêu em theo cách của tôi." Câu nói ấy một lần nữa vang lên, vừa như một lời dỗ dành, vừa như một bản án tử hình cho tự do của cô.

Đúng lúc đó, tiếng khóc của Bo vang lên từ phía hành lang. Đứa trẻ chạy vào, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phòng thì khóc thét lên: "Mẹ ơi! Chú xấu xa kia, chú buông mẹ cháu ra!"

Lục Cận Ngôn quay lại nhìn đứa trẻ. Ánh mắt lạnh lùng của anh bỗng chốc sững lại, một sự xáo trộn lạ lùng hiện rõ trên gương mặt ác ma ấy. Anh nhìn thấy hình bóng của chính mình thu nhỏ, một phiên bản ngây thơ và tổn thương. Anh buông Tô An ra, chậm rãi quỳ một chân xuống trước mặt đứa bé.

"Bo... lại đây." Giọng anh đột nhiên dịu lại, nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm khó cưỡng.

"Không! Chú làm mẹ khóc!" Đứa bé chạy lại ôm chầm lấy chân mẹ, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.

An ôm chặt lấy con, lòng đau như cắt. Cô biết, bí mật đã bại lộ, trò chơi trốn tìm đã kết thúc. Từ hôm nay, cô không còn đường lui. Cô nhìn Lục Cận Ngôn, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào đứa bé với ánh mắt đầy dục vọng chiếm hữu – không chỉ là chiếm hữu cô, mà còn là chiếm hữu cả tương lai của đứa trẻ này.

"Từ hôm nay, gọi tôi là Ba." Lục Cận Ngôn tuyên bố, một câu nói định đoạt số phận của cả ba người.

Tô An nhắm mắt lại, giọt nước mắt nóng hổi rơi lên tóc con. Lồng kính đã đóng lại, và lần này, anh ta đã dùng chính đứa con để làm chiếc khóa vững chắc nhất.