Sự xuất hiện của đứa trẻ như một cái tát giáng thẳng vào sự kiêu ngạo của Lục Cận Ngôn, nhưng đồng thời cũng là món quà vô giá mà số phận trao vào tay anh để siết chặt xiềng xích quanh cổ Tô An.
Cả ngày hôm đó, biệt thự Lục gia bao trùm trong bầu không khí chết chóc. Tô An bị nhốt trong phòng, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc nấc của bé Bo từ căn phòng đối diện trước khi tiếng cửa đóng sầm lại. Mỗi giây phút trôi qua đối với cô dài như một thế kỷ.
Đến nửa đêm, cánh cửa phòng ngủ một lần nữa mở ra. Lục Cận Ngôn bước vào, trên người vẫn là mùi rượu vang đỏ và thuốc lá nồng nặc. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ lớn, soi rõ bóng hình cao lớn, cô độc và đầy nguy hiểm của anh.
"Cầu xin anh... cho tôi gặp con." – An chạy lại, túm lấy vạt áo sơ mi của anh, giọng nói đã khản đặc vì khóc.
Lục Cận Ngôn cúi xuống nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình. Sự thảm hại của cô không khiến anh mủi lòng, ngược lại, nó khơi dậy một khoái cảm chinh phục đen tối. Anh nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên.
"Gặp con? Tô An, em lấy tư cách gì để ra điều kiện với tôi?" – Anh cười khẩy, giọng trầm đục. – "Tư cách của một kẻ lừa đảo đã đánh cắp người thừa kế của Lục gia suốt bốn năm? Hay tư cách của một người mẹ đang nuôi dạy con tôi trong cảnh bần hàn?"
"Tôi đã nuôi dạy thằng bé rất tốt! Nó là tất cả đối với tôi!" – Cô hét lên trong tuyệt vọng.
"Vậy sao?" – Lục Cận Ngôn đột ngột buông tay, anh thong thả bước lại phía bàn, ném ra một bản hợp đồng khác, dày hơn và tàn nhẫn hơn bản hợp đồng bốn năm trước. – "Tôi cho em hai lựa chọn. Một là con đường sống, hai là con đường địa ngục."
An run rẩy cầm tờ giấy lên. Những dòng chữ đen kịt như những con rết bò vào mắt cô:
Từ bỏ quyền nuôi con: Tô An ký tên vào đơn từ bỏ mọi quyền lợi và nghĩa vụ đối với Lục Thiên Bảo. Đứa trẻ sẽ chính thức nhập hộ khẩu Lục gia và không bao giờ được biết cô là mẹ nó. Đổi lại, cô sẽ nhận được một số tiền đủ để sống vương giả cả đời ở nước ngoài.
Làm một 'món đồ chơi' không danh phận: Cô ở lại biệt thự, danh nghĩa là vú em hoặc người giúp việc riêng cho con trai, nhưng thực chất là nô lệ tình dục của anh. Không được rời khỏi biệt thự nửa bước, không được tiếp xúc với bất kỳ ai, và phải phục vụ mọi nhu cầu của anh bất cứ lúc nào anh muốn.
"Anh... anh quá đáng lắm!" – Tờ giấy rơi khỏi tay An, cô nhìn anh với ánh mắt căm phẫn tột cùng. – "Anh định tách rời mẹ con tôi sao? Anh có còn là người không?"
Lục Cận Ngôn tiến lại gần, dồn cô vào sát mép giường. Anh cúi xuống, ghé sát môi vào tai cô, hơi thở nóng rực làm cô run rẩy:
"Tôi là ác ma mà em đã chọn để giao dịch bốn năm trước, quên rồi sao? Tô An, em không có quyền chọn 'Không'. Em chỉ có thể chọn 'Cách để ở lại'. Nếu em chọn phương án một, đêm nay tôi sẽ đưa nó sang Mỹ, em sẽ không bao giờ thấy lại nó nữa. Nếu chọn phương án hai... ít nhất mỗi ngày em còn được nghe tiếng nó gọi mẹ."
Sự tàn nhẫn của anh chính là ở chỗ đó. Anh biết rõ cô yêu con hơn mạng sống, và anh dùng chính tình yêu đó để nghiền nát lòng tự trọng của cô.
"Tôi... tôi chọn phương án hai." – An nhắm mắt lại, những giọt nước mắt đắng chát chảy vào khóe môi.
"Ngoan lắm." – Lục Cận Ngôn khẽ cười, một nụ cười đầy thỏa mãn.
Anh thô bạo đẩy cô ngã xuống đệm, không một chút nhẹ nhàng. Anh lột bỏ lớp áo mỏng manh trên người cô như thể đang bóc một món quà mà anh đã phải chờ đợi quá lâu để sở hữu lại.
"Từ đêm nay, mỗi khi tôi chạm vào em, hãy nhớ rằng đó là cái giá để em được ở gần con."
Nụ hôn của anh đáp xuống, mãnh liệt và đầy tính chiếm đoạt. Anh không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn bẻ gãy ý chí của cô, muốn cô phải phục tùng anh không chỉ vì đứa bé, mà còn vì sự khao khát thể xác mà anh sắp sửa khơi dậy.
An cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Trong bóng tối, sự va chạm của da thịt và tiếng thở dốc nồng đục vang lên. Lục Cận Ngôn giống như một vị thần chiến tranh đang giày xéo trên lãnh địa của mình. Anh bắt cô phải gọi tên anh, bắt cô phải thừa nhận rằng cô vẫn còn cảm giác với anh.
"Nói đi, em thuộc về ai?" – Anh gầm nhẹ, chuyển động càng lúc càng nhanh và mạnh hơn.
"Tôi... tôi thuộc về... Lục Cận Ngôn..." – An thốt lên trong cơn mê loạn, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi.
Khi mọi thứ kết thúc, Lục Cận Ngôn vẫn không buông cô ra. Anh ôm chặt lấy cơ thể rã rời của cô, đầu ngón tay lướt nhẹ trên sống lưng cô đầy ám muội.
"Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện trốn chạy nữa. Cái lồng này là do em tự chọn, và tôi sẽ là kẻ canh giữ duy nhất."
Sáng hôm sau, khi Tô An tỉnh dậy, cô thấy bé Bo đang ngồi ở mép giường, ánh mắt lo lắng nhìn cô. Nhưng đứng ngay sau lưng đứa trẻ là Lục Cận Ngôn với nụ cười lạnh lùng. Anh đang dùng sự hiện diện của đứa bé để nhắc nhở cô về bản hợp đồng quỷ dữ đêm qua.
Ép vào đường cùng, cô chỉ có thể mỉm cười trong nước mắt, vươn tay ôm lấy con, trong khi đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng của người đàn ông đang thống trị cuộc đời mình.
Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.