Sáng hôm sau, một quản gia già cùng hai người làm đứng trước cửa phòng Tô An từ rất sớm. Trên tay họ là những bộ đồ đồng phục kín đáo nhưng lại có đường cắt xẻ tinh tế, tôn lên mọi đường cong trên cơ thể cô.
“Tô tiểu thư, từ hôm nay cô là vú em riêng của tiểu thiếu gia, đồng thời là người hầu cận thân thiết của Lục tổng.” – Quản gia nghiêm nghị nói, ánh mắt không lộ chút cảm xúc – “Mọi quy tắc trong bản hợp đồng tối qua, mong cô ghi nhớ.”
An cầm lấy bộ quần áo, lòng cay đắng. "Người hầu cận thân thiết"? Đó chẳng qua là một cách gọi hoa mỹ cho thân phận nô lệ tình dục mà anh ta đã áp đặt lên cô.
Cô dành cả buổi sáng để ở bên bé Bo. Đứa trẻ vẫn còn ngơ ngác trước sự thay đổi đột ngột của không gian sống, nhưng sự xa hoa và những món đồ chơi đắt tiền nhanh chóng thu hút sự chú ý của nó. Nhìn con cười, trái tim An thắt lại. Cô đang dùng chính linh hồn mình để đổi lấy sự sung túc này cho con.
Đến tối, khi Bo đã ngủ say dưới sự giám sát của các bảo mẫu khác, một vệ sĩ đến gõ cửa phòng cô: “Lục tổng đang đợi cô ở thư phòng.”
An bước đi như người mất hồn. Thư phòng của Lục Cận Ngôn nằm ở tầng cao nhất, một không gian rộng lớn với tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Anh đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, khói thuốc lá bay lơ lửng, che mờ khuôn mặt sắc sảo.
“Lại đây.” – Anh ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi tập tài liệu trên bàn.
An chậm rãi tiến lại gần. Anh đột ngột xoay ghế, kéo mạnh tay cô khiến cô ngã nhào vào lòng anh. Mùi nước hoa mặn mòi quyện với mùi thuốc lá khiến cô choáng váng.
“Em đã đọc kỹ quy tắc thứ ba trong hợp đồng chưa?” – Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô đối diện với ánh mắt cháy rực dục vọng.
“Quy tắc... nào?” – An run rẩy.
“Bất cứ khi nào tôi cần, dù ở đâu, dù lúc nào, em cũng phải phục vụ tôi một cách ngoan ngoãn. Và đặc biệt...” – Anh ghé sát môi, cắn nhẹ vào vành tai cô – “Em không được phép mặc nội y khi bước vào thư phòng này.”
Mặt An đỏ bừng vì nhục nhã. Cô cắn chặt môi, cảm thấy sự khinh miệt đối với bản thân lên đến đỉnh điểm. Lục Cận Ngôn không đợi cô trả lời, bàn tay anh đã luồn vào dưới lớp váy đồng phục, thô bạo nhưng cũng đầy kỹ năng khơi gợi những cảm giác trần trụi nhất.
“Lục Cận Ngôn... làm ơn... ở đây có camera...” – An yếu ớt phản kháng, đôi tay nhỏ bé đẩy lên ngực anh.
“Camera là của tôi, tôi thích xem em bị tôi hành hạ thế nào, không ai dám nhìn.” – Anh cười lạnh, một nụ cười tàn nhẫn và kiêu ngạo.
Anh thô bạo gạt hết giấy tờ trên chiếc bàn làm việc sang một bên, tạo ra một tiếng động chói tai, rồi nhấc bổng cô đặt lên đó. Sự lành lạnh của mặt gỗ và sự nóng bỏng từ bàn tay anh tạo nên một sự tương phản điên rồ.
Cảnh H+ bắt đầu không phải bằng sự lãng mạn, mà bằng sự trừng phạt. Lục Cận Ngôn chiếm lấy cô ngay trên chiếc bàn nơi anh ký những bản hợp đồng triệu đô. Anh bắt cô nhìn vào hình ảnh của chính mình trong tấm kính lớn phía trước – một người phụ nữ đang run rẩy, rên rỉ trong vòng tay của kẻ thù.
“Nhìn cho kỹ, Tô An! Đây là cái giá của sự trốn chạy.” – Anh vừa gầm nhẹ vừa thúc đẩy mạnh mẽ hơn.
An nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy tràn ra thái dương. Cô hận anh, nhưng cơ thể phản bội lại lý trí, nó bắt đầu uốn lượn theo nhịp điệu cuồng nhiệt của anh. Sự chiếm hữu của Lục Cận Ngôn giống như một liều thuốc độc bọc đường, nó khiến cô đau đớn nhưng đồng thời cũng đẩy cô vào một cơn mê loạn không lối thoát.
“Ngoan... gọi tên tôi.” – Anh ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì hưng phấn.
“Cận Ngôn... Lục Cận Ngôn...” – Cô thốt ra trong hơi thở đứt quãng.
Khi cơn bão dục vọng qua đi, anh để mặc cô nằm thẫn thờ trên bàn, còn mình thản nhiên chỉnh đốn lại trang phục, như thể chuyện vừa xảy ra chỉ là một cuộc trao đổi bình thường.
“Từ mai, em sẽ bắt đầu làm việc tại bộ phận thiết kế của tập đoàn.” – Anh đột ngột lên tiếng khi đang cài lại nút áo măng-sét – “Tôi muốn em ở dưới tầm mắt của tôi 24/24. Ban ngày là nhân viên, ban đêm là nô lệ. Đừng để tôi thấy em cười với bất kỳ gã đàn ông nào khác.”
An lặng lẽ kéo lại váy áo, trái tim nguội lạnh. Cô biết, bản hợp đồng này không chỉ trói buộc thể xác, mà nó đang dần dần bóp nghẹt mọi hy vọng về một cuộc sống bình thường của cô. Cô đã chính thức trở thành một món đồ chơi cao cấp trong bộ sưu tập của ác ma.
Lục Cận Ngôn bước lại gần, đặt một nụ hôn phớt lên trán cô, một cử chỉ dịu dàng đầy giả tạo: “Ngoan nào, tối mai tôi sẽ dẫn em đi gặp Bo. Đừng để thằng bé thấy mẹ nó trông tàn tạ thế này.”
Anh dùng đứa con để vỗ về sự tổn thương mà chính anh gây ra. Đó mới chính là sự tàn bạo nhất của Lục Cận Ngôn.