Mười một giờ đêm. Biệt thự Lục gia chìm vào sự yên lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những rặng thông già ngoài cửa sổ.
Tô An đứng trước cánh cửa gỗ chạm khắc cầu kỳ của phòng ngủ chính. Sau khi dỗ bé Bo ngủ say, cô đã phải tắm rửa sạch sẽ, khoác lên mình chiếc váy ngủ bằng lụa đen mỏng tang mà quản gia đã chuẩn bị – một thiết kế mà chỉ cần một cử động nhỏ cũng khiến những vùng da thịt nhạy cảm nhất lộ ra dưới ánh đèn.
Cô đẩy cửa bước vào. Lục Cận Ngôn đang ngồi tựa lưng vào thành giường, trên tay là một ly whisky màu hổ phách. Anh không mặc áo, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những đường cơ bắp rắn chắc và những vết sẹo mờ – những dấu ấn của quyền lực và sự nguy hiểm.
"Lại đây." – Anh không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh mịch.
An chậm rãi bước tới, hơi thở cô trở nên dồn dập. Mỗi bước đi, tà váy lụa lại cọ xát vào đùi trong, nhắc nhở cô về sự nhục nhã của thân phận hiện tại. Khi cô đứng trước mặt anh, Lục Cận Ngôn đặt ly rượu xuống, đột ngột vươn tay kéo mạnh cô ngã nhào xuống lớp nệm mềm mại.
Anh lật người, đè nghiến cô dưới thân mình. Sức nặng của anh khiến cô nghẹt thở, nhưng mùi hương nam tính nồng nàn lại khiến lý trí cô bắt đầu tê liệt.
"Đêm nay, tôi sẽ dạy cho em biết thế nào là sự phục tùng." – Ánh mắt anh tối sầm lại, rực lên ngọn lửa dục vọng chưa bao giờ tắt.
Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không còn mang sự thô bạo thuần túy như ở thư phòng, mà bắt đầu bằng sự nhấm nháp chậm rãi trên đôi môi sưng đỏ của cô. Anh cắn nhẹ vào môi dưới, ép cô phải mở miệng để lưỡi anh xâm nhập, quấn quýt lấy lưỡi cô trong một vũ điệu đầy mê hoặc.
Bàn tay to lớn của anh trượt dọc từ cổ xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng của cô, xoa nắn một cách điêu luyện. An không kìm được một tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra khỏi kẽ răng. Âm thanh đó dường như là liều thuốc kích thích mạnh nhất đối với Lục Cận Ngôn.
"Em thích tôi chạm vào đây, đúng không?" – Anh thì thầm, nụ hôn di chuyển xuống cổ, rồi dừng lại ở hõm vai, để lại một vết cắn sâu khiến cô đau đến mức nhíu mày.
Anh không vội vã chiếm đoạt. Anh muốn hành hạ cô bằng sự kích thích kéo dài. Bàn tay anh lướt xuống dưới, tìm đến nơi nhạy cảm nhất đang ướt át của cô. Sự va chạm trực diện khiến toàn thân An run bắn lên như có một luồng điện chạy qua. Cô quắp lấy đôi vai anh, móng tay găm sâu vào da thịt người đàn ông như một sự cầu khẩn lẫn phản kháng.
"Nói đi, em có nhớ tôi không?" – Anh vừa thâm nhập bằng những ngón tay, vừa ép cô phải nhìn vào mắt mình.
"Không... tôi hận anh..." – An hổn hển, đôi mắt ngấn lệ.
"Hận cũng được, miễn là em nhớ." – Lục Cận Ngôn cười tàn nhẫn, rồi đột ngột thâm nhập vào cô bằng toàn bộ sự cứng rắn của mình.
Cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến An hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó là một làn sóng khoái cảm ập đến mãnh liệt khiến cô choáng váng. Anh bắt đầu chuyển động, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ và sâu đến tận cùng, như muốn đóng dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt, từng tế bào bên trong cô.
Căn phòng tràn ngập tiếng va chạm xác thịt nhục cảm và tiếng thở dốc nồng đục. Lục Cận Ngôn giống như một vị thần cai trị bóng đêm, anh không cho phép cô lơ đãng, anh bắt cô phải đón nhận từng đợt sóng dục vọng mà anh mang lại. Sự trừng phạt này thật "ngọt ngào" theo một cách điên rồ, bởi nó khiến cô nhận ra rằng dù trái tim cô có căm ghét anh đến đâu, thì cơ thể cô vẫn trung thực đến mức đáng xấu hổ – nó đang nức nở van nài sự yêu thương từ ác ma.
"Ngoan nào... ôm chặt lấy tôi." – Anh gầm nhẹ, nhịp độ càng lúc càng nhanh hơn, cuồng nhiệt hơn như một cơn bão quét sạch mọi lý trí còn sót lại.
Khi đỉnh điểm ập đến, An cảm thấy tầm nhìn trắng xóa, cô ôm chặt lấy cổ anh, bật khóc trong sự sung sướng xen lẫn tủi nhục tột cùng. Lục Cận Ngôn gầm lên một tiếng, trút hết mọi khát khao của bốn năm chờ đợi vào sâu trong cơ thể cô.
Sau cơn hoan lạc, anh không rời bỏ cô ngay lập tức. Anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve mái tóc đẫm mồ hôi của cô. Sự dịu dàng hiếm hoi này khiến lòng An thắt lại.
"Ngủ đi. Sáng mai, tôi sẽ tự tay đưa em đến công ty." – Anh hôn lên đỉnh đầu cô, giọng nói đã bình ổn nhưng vẫn mang theo sự chiếm hữu không đổi.
Tô An nhắm mắt, nước mắt âm thầm thấm đẫm vào lồng ngực anh. Đêm đầu tiên của bản hợp đồng này đã kết thúc như thế – một sự trừng phạt ngọt ngào khiến cô không biết mình nên tiếp tục hận anh, hay sẽ dần dần chìm đắm vào thứ tình yêu méo mó này.