Sáng sớm tại trụ sở tập đoàn Lục Thị, không khí vốn đã trang nghiêm nay lại càng thêm căng thẳng khi chiếc Maybach đen quen thuộc của Tổng giám đốc đỗ ngay trước sảnh chính. Điều khiến hàng trăm nhân viên đang vội vã vào làm phải đứng hình là việc Lục Cận Ngôn không bước ra một mình.
Anh thản nhiên vòng sang phía bên kia, tự tay mở cửa xe. Tô An bước xuống trong bộ váy công sở màu kem thanh lịch nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Ngay khi cô vừa đứng vững, bàn tay to lớn của Lục Cận Ngôn đã siết chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào người anh trước hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía này.
"Lục tổng... anh buông ra đi, mọi người đang nhìn." – An thì thầm, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cô cố gắng tách khỏi cái ôm của anh.
Lục Cận Ngôn không những không buông mà còn cúi sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp nhưng đủ để những người đứng gần nghe thấy: "Hôm nay em là thư ký riêng của tôi. Một thư ký không được phép đứng cách sếp quá nửa mét. Hiểu chưa?"
Anh dẫn cô đi thẳng vào thang máy dành riêng cho chủ tịch, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào, bàn tán đầy ác ý.
Vừa bước vào phòng làm việc, An lập tức vùng ra khỏi vòng tay anh. "Lục Cận Ngôn, anh đã hứa để tôi làm ở bộ phận thiết kế! Tại sao bây giờ lại bắt tôi làm thư ký?"
Lục Cận Ngôn thong thả cởi áo vest, vắt lên ghế da. Anh tiến lại gần phía cửa sổ sát đất, ánh nhìn thu trọn thành phố vào tầm mắt nhưng tâm trí lại đặt hết lên người phụ nữ đang đứng run rẩy sau lưng.
"Ở bộ phận thiết kế có quá nhiều kẻ mắt tạp nham. Tôi không thích cảm giác có kẻ nào đó dòm ngó thứ thuộc về mình." – Anh quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao – "Ngoan nào, đừng cố chạy trốn khỏi tầm mắt của tôi. Ở đây, em mới an toàn."
"An toàn? Anh là mối nguy hiểm lớn nhất đối với tôi!" – An hét lên.
Lục Cận Ngôn nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột độ. Anh bước tới, dồn cô vào bàn làm việc, hai tay chống sang hai bên khóa chặt cô lại.
"Em nói đúng. Nhưng em cũng nên nhớ, chỉ có tôi mới có quyền làm hại em. Kẻ khác? Một ngón tay cũng không được chạm vào."
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một cô thư ký trẻ trung, ăn mặc có phần nóng bỏng bước vào để báo cáo lịch trình. Khi nhìn thấy tư thế ám muội của hai người, ánh mắt cô ta lộ rõ sự ghen tỵ và khinh miệt.
"Lục tổng, cuộc họp hội đồng quản trị sắp bắt đầu ạ. Và... vị tiểu thư này là ai?"
Lục Cận Ngôn vẫn không rời mắt khỏi Tô An, bàn tay anh chậm rãi vuốt ve lọn tóc của cô: "Thư ký mới. Sắp xếp cho cô ấy một chỗ ngồi ngay trong phòng làm việc của tôi."
Cả Tô An và cô thư ký kia đều sững sờ. Làm việc ngay trong phòng Tổng giám đốc? Đây là đặc quyền chưa từng có tiền lệ.
Suốt buổi sáng hôm đó, Tô An bị ép phải ngồi đối diện với Lục Cận Ngôn. Mỗi khi cô ngẩng đầu lên, đều bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh đang nhìn mình chằm chằm. Điện thoại của cô chợt rung lên, là tin nhắn từ dì Linh báo rằng bé Bo đã ăn sáng xong và đang chơi rất ngoan.
An khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thật. Nhưng nụ cười đó ngay lập tức lọt vào mắt Lục Cận Ngôn. Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, giật lấy chiếc điện thoại trên tay cô.
"Ai nhắn tin? Người đàn ông đó sao?" – Cơn ghen tuông vô lý bùng phát, anh bóp chặt cổ tay cô.
"Không phải! Là dì Linh báo tin về Bo!" – An hốt hoảng giải thích.
Lục Cận Ngôn nhìn vào màn hình, sau khi xác nhận đó là tin nhắn về con trai, sự lạnh lẽo trong mắt anh mới dịu đi đôi chút nhưng vẫn không trả lại điện thoại cho cô.
"Từ giờ, mọi liên lạc của em đều phải thông qua tôi. Đừng để tôi bắt gặp em lén lút với bất kỳ ai." – Anh cúi xuống, hôn mạnh lên môi cô như một cách đóng dấu chủ quyền ngay giữa văn phòng làm việc – "Em nên nhớ, em không chỉ nợ tôi một đứa con, mà em nợ tôi cả cuộc đời này."
An chỉ biết cắn môi chịu đựng. Sự chiếm hữu của anh đã lan tỏa từ giường ngủ ra tận nơi làm việc. Chiếc lồng này không chỉ làm bằng vàng, mà nó còn được bao phủ bởi quyền lực tuyệt đối của người đàn ông này.
Buổi chiều, khi Lục Cận Ngôn phải đi họp, An cố tình lén ra ngoài để đi vệ sinh và hít thở chút không khí. Nhưng vừa ra đến hành lang, cô đã bị vài nhân viên nữ chặn lại.
"Ồ, đây là thư ký 'đặc biệt' của Lục tổng sao? Trông cũng thường thôi, không biết dùng chiêu trò gì mà được ngồi chung phòng với sếp nhỉ?" – Một cô gái lên tiếng đầy mỉa mai.
An định lướt qua họ thì bị một người đẩy mạnh vào vai: "Định giả vờ thanh cao à? Loại người dùng thân xác để thăng tiến như cô..."
"Nói tiếp đi."
Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên từ phía sau. Đám nhân viên nữ lập tức tái mét mặt mày, đồng loạt cúi đầu: "Lục... Lục tổng!"
Lục Cận Ngôn đứng đó, sát khí tỏa ra khiến không gian như bị rút cạn dưỡng khí. Anh bước đến bên cạnh Tô An, khoác tay lên vai cô, kéo cô vào sát lồng ngực mình.
"Vừa rồi ai nói? Tự mình đến phòng nhân sự nhận quyết định sa thải. Còn lại..." – Anh quét ánh mắt sắc lẹm qua đám đông – "Bất cứ ai đụng đến cô ấy, chính là đụng đến tôi."
Anh quay sang nhìn An, đôi mắt chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng: "Đã bảo em ngoan ngoãn ở trong phòng, tại sao lại chạy ra ngoài để bị người ta bắt nạt? Em muốn tôi phải dùng xích để giữ em lại mới chịu nghe lời sao?"
Câu nói nửa thật nửa đùa của anh khiến An rùng mình. Cô nhận ra rằng, dù cô có đi đâu, làm gì, cái bóng của Lục Cận Ngôn vẫn sẽ bao trùm lấy cô, không một kẽ hở.