Cánh cửa phòng làm việc sầm một tiếng, khóa chặt mọi âm thanh bên ngoài. Lục Cận Ngôn thô bạo đẩy Tô An vào chiếc ghế da lớn, sức mạnh của anh khiến cô chao đảo.
Cơn giận của Lục Cận Ngôn không phải kiểu gào thét, mà nó giống như một cơn bão ngầm dưới lòng đại dương, lạnh lẽo và có sức tàn phá khủng khiếp. Anh đứng đó, nới lỏng chiếc cà vạt, đôi mắt đỏ vằn lên vì ghen tuông điên cuồng.
“Em dám cười với hắn? Trước mặt tôi, em dám dùng ánh mắt đó để nhìn một gã đàn ông khác?”
“Anh điên rồi!” – Tô An run rẩy đứng dậy, cố gắng giải thích – “Đó là Lâm kiến trúc sư, anh ấy chỉ đang bàn về bản vẽ thiết kế của tôi. Chúng tôi không có gì cả!”
“Không có gì?” – Lục Cận Ngôn cười gằn, bước tới bóp chặt lấy hai vai cô, ép cô lún sâu vào ghế – “Hắn ta chạm vào tay em, em không né tránh. Hắn ta khen em xinh đẹp, em lại mỉm cười. Tô An, em quên mình đang là người của ai rồi sao?”
“Tôi không phải là vật sở hữu của anh!” – Sự uất ức kìm nén bấy lâu bùng nổ, An hét lên – “Tôi có quyền giao tiếp, có quyền làm việc! Anh không thể nhốt tôi như một con thú trong lồng mãi được!”
Câu nói đó chính là mồi lửa đốt cháy sợi dây lý trí cuối cùng của Lục Cận Ngôn. Anh thô bạo nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn làm việc rộng lớn, gạt phăng mọi giấy tờ, laptop xuống sàn nhà. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc, nhưng anh chẳng bận tâm.
“Quyền làm việc? Quyền giao tiếp?” – Anh ghé sát mặt cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và sự nguy hiểm – “Em nên nhớ, mạng sống của công ty cha em, tương lai của con trai em, tất cả đều nằm trong tay tôi. Em lấy cái gì ra để đòi quyền lợi với tôi?”
Lục Cận Ngôn không để cô kịp trả lời, anh thô bạo xé mở chiếc áo sơ mi công sở của cô. Những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn nhà. Làn da trắng ngần của cô phơi bày dưới ánh đèn văn phòng lạnh lẽo, run rẩy trước sự xâm lược của anh.
“Tôi sẽ khiến em nhớ rõ, trên người em chỉ được phép lưu lại dấu vết của tôi.”
Anh cúi xuống, nụ hôn nồng mùi trừng phạt đặt mạnh lên xương quai xanh của cô, để lại một vết cắn đỏ chói như một lời cảnh cáo. An nấc lên, bàn tay cô yếu ớt đẩy vai anh nhưng chỉ làm tăng thêm sự kích thích cho con thú hoang đang thức tỉnh trong anh.
Dưới sự ghen tuông tột độ, màn H+ nơi văn phòng diễn ra đầy kịch liệt. Lục Cận Ngôn không hề nhẹ nhàng, từng chuyển động của anh đều mang tính chiếm hữu tuyệt đối, như muốn nghiền nát cô, muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào tâm trí cô. Anh bắt cô nhìn vào tấm gương lớn đối diện, bắt cô thấy mình đang rên rỉ dưới thân hình anh ngay tại nơi làm việc tôn nghiêm này.
“Nói đi... em là của ai?” – Anh gầm nhẹ, nhịp thúc càng lúc càng nhanh và sâu hơn.
“Tôi... tôi thuộc về anh... Lục Cận Ngôn... làm ơn nhẹ một chút...” – An mê loạn thốt lên, nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy dài trên mặt bàn gỗ.
Mặc cho sự van xin, Lục Cận Ngôn vẫn điên cuồng chiếm đoạt. Cơn ghen đã biến anh thành một kẻ độc tài thực thụ. Anh muốn cô đau, muốn cô sợ, để cô biết rằng bất kỳ sự phản kháng hay xao nhãng nào cũng sẽ phải trả giá bằng sự dày vò thể xác.
Khi cơn thịnh nộ qua đi, Lục Cận Ngôn vẫn ôm chặt lấy cô, đầu ngón tay lướt nhẹ trên làn môi sưng mọng của An. Sự dịu dàng giả tạo lại xuất hiện, anh khẽ thì thầm vào tai cô:
“Ngoan nào... đừng để tôi thấy em nhìn kẻ khác một lần nữa. Tôi không chắc mình sẽ giữ được bình tĩnh như thế này đâu.”
An nằm thẫn thờ trên bàn, cảm thấy tâm hồn mình như một mảnh gương vỡ không thể hàn gắn. Cô chợt nhận ra, sự bảo vệ của anh chính là một loại ngục tù không lối thoát. Anh yêu cô theo cách của một kẻ tâm thần, và cô, chính là nạn nhân duy nhất của tình yêu méo mó đó.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại dưới sàn nhà vang lên. Là cuộc gọi từ mẫu giáo của bé Bo. Lục Cận Ngôn nhặt máy lên, ánh mắt anh lại trở nên thâm trầm khi nhìn thấy tên con trai hiện trên màn hình. Anh đưa điện thoại cho An, nhưng bàn tay kia vẫn khóa chặt eo cô không rời.
“Nghe đi. Sau đó, chúng ta sẽ về đón con. Nhưng nhớ kỹ... lau sạch nước mắt đi.”
An run rẩy cầm lấy điện thoại, cố giữ giọng bình thản để nói chuyện với con, trong khi cơ thể vẫn còn cảm nhận rõ rệt sự nóng bỏng và đau đớn từ cuộc hoan lạc cuồng bạo vừa rồi.