MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Yêu Em!Chương 10: XIỀNG XÍCH VÔ HÌNH QUANH CỔ CHÂN

Ngoan Nào, Để Tôi Yêu Em!

Chương 10: XIỀNG XÍCH VÔ HÌNH QUANH CỔ CHÂN

1,089 từ · ~6 phút đọc

Sau màn "trừng phạt" điên cuồng tại văn phòng, Lục Cận Ngôn không đưa Tô An về căn biệt thự cũ. Thay vào đó, chiếc xe rẽ hướng về phía đỉnh đồi, nơi tọa lạc của một dinh thự biệt lập được bao quanh bởi những rừng thông già và hệ thống an ninh nghiêm ngặt nhất thành phố S.

Tô An ngồi thẫn thờ ở ghế sau, đôi mắt sưng mọng nhìn ra cửa sổ. Trên cổ cô, những dấu hôn đỏ sẫm vẫn còn nhức nhối như những vết sẹo mới. Lục Cận Ngôn ngồi bên cạnh, thản nhiên lướt máy tính bảng xử lý công việc, nhưng một bàn tay của anh vẫn thủy chung nắm chặt lấy cổ tay cô, không để cô rời xa dù chỉ một phân.

"Đây là đâu? Tại sao không về đón Bo?" – An khẽ lên tiếng, giọng nói khàn đặc.

"Bo đã được đưa đến đây từ chiều. Từ hôm nay, đây sẽ là nhà của chúng ta." – Anh không ngẩng đầu, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ – "Ở đây không có sự phiền nhiễu của những kẻ thừa thãi, và em... cũng không có cơ hội để nảy sinh ý định bỏ trốn một lần nữa."

Khi bước vào căn biệt thự, Tô An sững sờ. Mọi thứ đều xa hoa tột bậc, nhưng cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Ngay khi cô vừa bước vào phòng ngủ chính, Lục Cận Ngôn ra hiệu cho một nữ y tá bước tới.

"Lục tổng, anh định làm gì?" – An lùi lại, nhìn bộ dụng cụ y tế trên tay người phụ nữ kia với vẻ kinh hãi.

"Đừng sợ, chỉ là một thủ thuật nhỏ để bảo vệ em thôi." – Anh tiến lại gần, vòng tay qua eo, ép cô ngồi xuống ghế da.

Dưới sự khống chế của anh, nữ y tá bắt đầu gắn một thiết bị nhỏ xíu, mỏng như một miếng dán y tế vào ngay phía dưới xương mắt cá chân của cô. Nó là một loại chip định vị GPS công nghệ cao, được ngụy trang tinh vi đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không ai nhận ra.

"Xiềng xích vô hình." – Lục Cận Ngôn khẽ vuốt ve vùng da quanh cổ chân cô, nơi vừa bị gắn thiết bị – "Từ giờ, dù em đi đâu, ở bất kỳ ngóc ngách nào trên thế giới này, tôi cũng sẽ tìm ra em trong vòng 30 giây. Đừng bao giờ thử tháo nó ra, vì nó được kết nối trực tiếp với nhịp tim của em. Nếu thiết bị này ngừng phát tín hiệu, tôi sẽ coi như em đã chết, và lúc đó... Bo cũng không cần mẹ nữa."

Tô An lạnh người. Anh ta không dùng xích sắt, nhưng anh ta dùng mạng sống và sự an toàn của con để khóa chặt cô lại. Sự chiếm hữu này đã vượt xa khỏi tình yêu bình thường, nó là một chứng bệnh, một sự ám ảnh bệnh lý.

Đêm đó, Lục Cận Ngôn không đòi hỏi cô về thể xác. Anh chỉ ôm chặt cô từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cô như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi sau cơn thịnh nộ. Nhưng đôi tay anh vẫn siết chặt lấy eo cô như thể sợ rằng chỉ cần anh lỏng tay, cô sẽ tan biến vào hư không.

"An... tại sao em không thể ngoan ngoãn yêu tôi?" – Anh thì thầm trong bóng tối, giọng nói mang theo một chút tổn thương hiếm hoi – "Tôi cho em tất cả, tiền bạc, quyền lực, sự bảo vệ... Tại sao em luôn muốn chạy trốn?"

"Vì anh không cho tôi thứ tôi cần nhất, Lục Cận Ngôn." – An nhìn trân trân vào bóng đêm, nước mắt chảy tràn – "Anh không cần một người vợ, anh chỉ cần một con búp bê không biết đau."

Lục Cận Ngôn im lặng hồi lâu. Đột ngột, anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với đôi mắt đang bốc cháy ngọn lửa chiếm hữu trong bóng tối.

"Nếu làm búp bê khiến em ở lại bên tôi, vậy thì em cứ việc làm búp bê đi. Tôi sẽ xây cho em một tòa lâu đài đẹp nhất, nhưng cửa sổ sẽ không bao giờ có lối ra."

Anh cúi xuống, nụ hôn của anh đêm nay mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự tuyệt vọng. Anh chiếm lấy môi cô, lưỡi anh quấn quýt lấy lưỡi cô như muốn hút cạn linh hồn cô vào trong lòng ngực mình. Dục vọng một lần nữa trỗi dậy, nhưng lần này nó chậm rãi, dày vò và đau đớn hơn.

Anh lột bỏ lớp váy ngủ của cô, bàn tay thô ráp lướt qua từng phân da thịt, dừng lại rất lâu ở chiếc chip định vị nơi cổ chân. Sự tương phản giữa làn da mềm mại và thiết bị lạnh lẽo là minh chứng cho tình yêu méo mó này.

"Ngoan nào... đêm nay, hãy chỉ nghĩ về tôi thôi."

Trong căn biệt thự biệt lập giữa rừng thông, tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Tô An một lần nữa vang lên. Cô nhận ra rằng, cái chip nơi cổ chân không phải là thứ duy nhất ràng buộc mình. Sự rung động của cơ thể trước những đụng chạm của anh, sự yếu mềm của trái tim khi nhìn thấy anh chăm sóc Bo, và nỗi sợ hãi mất đi đứa con... tất cả đều là những sợi dây xích vô hình, quấn chặt lấy cô, kéo cô xuống vực thẳm của sự lệ thuộc.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Lục Cận Ngôn đã đi làm. Trên bàn đầu giường là một chiếc thẻ đen và một tờ giấy ghi chú bằng nét chữ rồng bay phượng múa: "Tiêu bất cứ thứ gì em muốn, nhưng không được bước quá khuôn viên biệt thự khi không có tôi. Bo đang đợi em ở vườn hoa."

An bước ra ban công, nhìn xuống vườn hoa hồng rực rỡ bên dưới. Bo đang vui đùa cùng các bảo mẫu. Cô chạm tay vào mắt cá chân mình, cảm nhận cái thiết bị định vị đang đập theo nhịp tim.

Giai đoạn đầu của trò chơi trốn tìm đã kết thúc. Cô đã thua hoàn toàn. Lục Cận Ngôn không chỉ bắt được cô, mà anh đã biến cô thành một phần của cuộc đời mình, theo cách tàn nhẫn và điên rồ nhất.