Dưới sự giám sát của chiếc chip định vị nơi cổ chân, cuộc sống của Tô An giờ đây thu hẹp lại trong hai điểm thẳng hàng: Biệt thự đỉnh đồi và văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị. Lục Cận Ngôn đã thực hiện đúng lời nói của mình, anh không để cô rời khỏi tầm mắt dù chỉ một giây.
Sáng hôm nay, tập đoàn đón tiếp một phái đoàn đối tác quan trọng từ nước ngoài. Tô An, với tư cách là thư ký riêng, buộc phải đứng ngay sau lưng Lục Cận Ngôn suốt buổi họp kéo dài ba tiếng đồng hồ. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám khói, chân váy bút chì ôm sát lấy hông, đôi chân dài được bao phủ bởi lớp tất da mỏng mịn màng.
Suốt buổi họp, dù Lục Cận Ngôn đang thảo luận về những con số hàng tỷ đô la, nhưng bàn tay anh ở dưới mặt bàn họp lớn chưa bao giờ thôi "hành hạ" cô. Anh thản nhiên vuốt ve đầu gối cô, rồi dần dần trượt cao hơn lên đùi trong, nơi lớp tất da nhạy cảm nhất. An phải cắn chặt môi, tay bám chặt vào thành ghế để không phát ra tiếng động lạ trước mặt các cổ đông. Sự ghen tuông điên cuồng của anh tối qua dường như vẫn chưa nguôi ngoai, và đây là cách anh "đánh dấu" cô ngay giữa cuộc họp trang nghiêm.
Khi vị đối tác cuối cùng bước ra khỏi phòng, cánh cửa vừa khép lại, Lục Cận Ngôn đã ngay lập tức xoay ghế, kéo mạnh Tô An vào lòng.
"Lục tổng... anh điên rồi, trợ lý có thể vào bất cứ lúc nào!" – An thở dốc, cố gắng đẩy bờ ngực vững chãi của anh ra.
"Tôi đã khóa cửa bằng điều khiển từ xa." – Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng. – "Cả buổi họp em cứ nhìn gã đại diện bên kia. Em tưởng tôi không thấy sao?"
"Tôi chỉ đang làm việc! Tôi phải ghi chép lại yêu cầu của họ!"
"Làm việc?" – Lục Cận Ngôn cười gằn. Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn họp bằng gỗ quý còn vương hơi ấm của cuộc tranh luận vừa rồi. – "Để tôi xem, cái đầu của em ngoài công việc ra, có chỗ nào chứa đựng tôi không."
Anh không chút nhẹ nhàng, thô bạo xé rách lớp tất da mỏng manh của cô. Tiếng vải rách vang lên giữa phòng họp yên tĩnh khiến An rùng mình vì nhục nhã. Anh không lột bỏ hoàn toàn quần áo của cô, mà chỉ đẩy chân váy lên cao, sự kín đáo của bộ vest công sở đối lập hoàn toàn với sự trần trụi và ẩm ướt phía dưới.
Lục Cận Ngôn tháo thắt lưng, sự cứng rắn của anh lập tức áp sát vào cô. Anh không thâm nhập ngay, mà dùng bàn tay thô ráp của mình trêu chọc, hành hạ nơi nhạy cảm nhất cho đến khi An không thể chịu đựng được nữa, đôi mắt cô mờ đi vì sinh lý và uất ức.
"Ngoan... cầu xin tôi đi." – Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da đang run rẩy.
"Cầu xin anh... Cận Ngôn... cho tôi..." – An mê loạn thốt lên, lý trí cuối cùng đã bị dục vọng thiêu rụi.
Anh thúc mạnh vào trong cô, một cú thâm nhập sâu đến mức An tưởng như linh hồn mình bị xé toạc. Tiếng va chạm xác thịt vang lên đều đặn trong căn phòng họp sang trọng. Lục Cận Ngôn chiếm đoạt cô một cách cuồng nhiệt, bàn tay anh bóp chặt lấy eo cô, để lại những vết hằn đỏ tía. Anh bắt cô phải nhìn vào hình ảnh phản chiếu của hai người trên mặt kính của bức tường phía sau – một sự chiếm hữu trần trụi và đầy tính thống trị.
Trong không gian vốn để bàn chuyện làm ăn, giờ đây chỉ còn lại tiếng thở dốc nồng nặc mùi dục vọng và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Tô An. Cô bị anh đóng đinh trên bàn họp, chịu đựng sự càn quét của ác ma. Mỗi lần anh thúc mạnh, trái tim An lại thắt lại. Cô hận bản thân mình vì đã tìm thấy khoái cảm trong sự nhục nhã này, hận bản thân vì cơ thể lại khao khát sự chiếm đoạt của người đàn ông đã cướp đi tự do của mình.
"Em chỉ có thể là của tôi, Tô An. Ban ngày, ban đêm, ở nhà hay ở văn phòng... em mãi mãi là của tôi." – Lục Cận Ngôn gầm nhẹ, trút hết mọi sự ghen tuông và khao khát vào sâu trong cơ thể cô.
Khi mọi thứ kết thúc, Lục Cận Ngôn thản nhiên đứng dậy, chỉnh đốn lại bộ vest phẳng phiu như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh nhặt chiếc điện thoại của cô trên bàn, lạnh lùng lên tiếng:
"Lau sạch mặt bàn đi. Mười phút nữa tôi có cuộc gọi quốc tế. Và nhớ kỹ... bộ dạng này của em, chỉ mình tôi được thấy."
Tô An nằm thẫn thờ trên mặt bàn họp lạnh lẽo, đôi chân vẫn còn run rẩy không đứng vững. Cô nhìn vào đống đổ nát của lớp tất da dưới sàn, lòng tràn đầy cay đắng. Văn phòng làm việc – nơi cô từng hy vọng có thể tìm lại chút giá trị bản thân – giờ đây đã trở thành một chiếc giường lớn khác để Lục Cận Ngôn phô trương quyền lực.
Sự chiếm hữu nơi văn phòng không chỉ là sự thỏa mãn về thể xác, mà là cách Lục Cận Ngôn tuyên bố với thế giới và với chính cô rằng: Cô không có lối thoát. Dù là trong bộ vest công sở hay trong chiếc váy ngủ, cô vẫn mãi là con mồi nằm gọn trong nanh vuốt của sói.