Sau cuộc hoan lạc điên cuồng trên bàn họp, không gian văn phòng lại trở về với vẻ tĩnh lặng đến lạnh người. Tô An ngồi run rẩy trong phòng nghỉ riêng của Tổng giám đốc, cô vừa tắm xong, hơi nước còn vương trên làn da nhợt nhạt. Cô nhìn mình trong gương, đôi môi sưng đỏ, dấu cắn nơi hõm vai vẫn còn rỉ máu nhẹ. Sự nhục nhã vừa rồi vẫn chưa tan biến, nhưng sự mệt mỏi đã bắt đầu xâm chiếm lấy cô.
Cửa phòng nghỉ khẽ mở, Lục Cận Ngôn bước vào. Anh không còn vẻ mặt hung dữ của kẻ ghen tuông lúc nãy. Thay vào đó, anh cầm theo một khay thức ăn nhỏ và một tuýp thuốc mỡ.
“Lại đây.” – Giọng anh nhẹ nhàng một cách lạ thường, nhưng vẫn chứa đựng mệnh lệnh không thể chối từ.
An im lặng, chậm rãi bước tới ngồi xuống cạnh anh trên chiếc sofa bọc da. Lục Cận Ngôn không nói gì, anh dùng ngón tay thon dài, thô ráp nâng cằm cô lên, tỉ mỉ bôi thuốc vào khóe môi bị anh cắn rách. Hơi thở của anh phả lên mặt cô, lần này không nồng mùi thuốc lá mà là mùi bạc hà thanh mát.
Sự dịu dàng đột ngột này khiến sống mũi An cay nồng. Cô thà rằng anh cứ tàn nhẫn, cứ thô bạo, như thế cô sẽ dễ dàng hận anh hơn. Còn sự chăm sóc này... nó giống như một loại độc dược được bọc đường, khiến cô lầm tưởng rằng mình vẫn được trân trọng.
“Đau không?” – Anh khẽ hỏi, ngón tay cái vuốt ve đôi môi mềm mại của cô.
“Nếu tôi nói đau, anh có dừng lại không?” – An nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt chứa đầy sự u uất.
Lục Cận Ngôn khựng lại một chút, rồi anh bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên môi cô. Không phải kiểu nụ hôn chiếm đoạt, mà là một sự vỗ về đầy ám muội.
“Tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng hơn, nếu em ngoan.” – Anh khẽ thì thầm, nụ hôn dần sâu hơn, cuốn lấy vị ngọt thanh khiết còn vương lại của cô.
Vị ngọt trên môi cô chính là thứ khiến anh nghiện, khiến anh phát điên suốt bốn năm qua. Nó không chỉ là hương vị xác thịt, mà là thứ cảm giác bình yên duy nhất mà ác ma như anh có thể tìm thấy. Anh hôn cô như thể đang thưởng thức một món quà quý giá, tay anh luồn vào mái tóc còn hơi ẩm của cô, ép đầu cô tựa vào vai mình.
“An, em có biết tại sao tôi lại chọn em không?” – Anh đột ngột lên tiếng, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định qua cửa sổ kính – “Vì em là người duy nhất dám chạy trốn khỏi tôi. Và cũng là người duy nhất khiến tôi muốn bẻ gãy cánh để giữ lại bên mình mãi mãi.”
Anh lấy một miếng bánh ngọt nhỏ trên khay, đưa tới bên môi cô. An định quay đi nhưng ánh mắt của anh lập tức trầm xuống, cảnh báo cô đừng làm anh mất kiên nhẫn. Cô đành há miệng đón nhận. Vị ngọt của lớp kem bơ tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng lòng cô lại đắng ngắt.
“Ngoan nào, ăn hết đi. Tối nay tôi sẽ đưa em và Bo đi dạo phố.”
Sự "ban ơn" này của anh khiến An cảm thấy nực cười. Anh giam cầm cô, hành hạ cô, rồi lại đưa cô đi dạo như một con thú cưng trung thành. Nhưng cô không thể từ chối, vì đó là cơ hội duy nhất để cô được đưa con ra khỏi bốn bức tường lạnh lẽo của biệt thự.
Lục Cận Ngôn ôm cô vào lòng, để cô ngồi gọn trong vòng tay mình. Anh bắt đầu kể về những dự án tương lai, về ngôi nhà mà anh đang xây thêm ở biển cho cô và con. Anh nói về một tương lai tươi sáng như thể giữa họ là một cặp vợ chồng hạnh phúc thực sự, chứ không phải một mối quan hệ được xây dựng trên sự cưỡng ép và một bản hợp đồng nô lệ.
An tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này. Cô nhận ra một điều đáng sợ: Cô đang dần quen với mùi hương của anh, quen với sự hiện diện của anh, và thậm chí... tim cô đã lỡ một nhịp khi anh hôn cô dịu dàng như thế.
Sự sủng ái của anh là một loại xiềng xích còn đáng sợ hơn cả định vị GPS nơi cổ chân. Nó khiến cô bắt đầu nghi ngờ chính cảm xúc của mình. Vị ngọt trên môi em, thực chất là vị của sự lệ thuộc, là bước đầu tiên trong quá trình "thuần hóa" mà Lục Cận Ngôn đã vạch sẵn.
"Cận Ngôn..." - Cô khẽ gọi tên anh.
"Tôi đây." - Anh đáp, siết chặt vòng tay hơn, cằm tựa lên đỉnh đầu cô.
"Nếu một ngày tôi không còn chạy trốn nữa, anh có chán tôi không?"
Lục Cận Ngôn im lặng một lúc lâu, rồi anh xoay mặt cô lại, nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan sương mờ của cô. Anh cười, một nụ cười nửa sủng ái nửa tàn nhẫn:
"Nếu em không chạy, tôi sẽ tìm cách để em phải chạy. Trò chơi này, chỉ kết thúc khi tôi chết, hoặc em chết."
Sự chiếm hữu của anh không có giới hạn, và sự dịu dàng này chính là cách anh nhắc nhở cô rằng: Ngay cả vị ngọt trên môi cô, cũng chỉ thuộc về một mình anh.