Trong thế giới của Lục Cận Ngôn, Tô An là một bí mật được giấu kín trong lồng kính dát vàng. Nhưng bí mật đó đã chính thức bị rò rỉ khi chiếc xe của Lục Thị dừng lại trước sảnh một nhà hàng Pháp sang trọng, nơi anh đã hứa đưa cô và bé Bo đi ăn tối như một phần của sự "bù đắp" ngọt ngào.
Vừa bước vào sảnh, không khí ấm cúng vốn có bỗng chốc bị xé toạc bởi sự xuất hiện của một người phụ nữ. Cô ta mặc chiếc đầm đỏ rực rỡ của Chanel, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng vang đanh thép. Đó là Diệp phu nhân – Diệp Tuyết, con gái của một gia tộc có thế lực lâu đời, và cũng là người được đồn đoán là "vị hôn thê" môn đăng hộ đối nhất của Lục Cận Ngôn.
"Cận Ngôn, đã lâu không gặp. Em không ngờ anh lại có sở thích đi ăn tối cùng... người làm của mình đấy."
Diệp Tuyết dừng lại trước mặt họ, ánh mắt sắc như dao cau quét qua Tô An từ đầu đến chân, rồi dừng lại ở bé Bo đang sợ hãi nắm chặt gấu áo mẹ. Nụ cười trên môi cô ta không hề chạm đến đáy mắt, chỉ có sự khinh miệt và thách thức tột cùng.
Lục Cận Ngôn nhíu mày, bàn tay đang đặt trên vai Tô An siết chặt hơn một chút. Luồng khí lạnh lẽo từ người anh tỏa ra khiến những người xung quanh phải lùi lại.
"Diệp Tuyết, cô quá lời rồi." – Giọng anh trầm đục, mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.
"Em quá lời sao?" – Diệp Tuyết cười khẩy, bước tới một bước, đối diện trực tiếp với Tô An – "Tôi chỉ đang thắc mắc, một người phụ nữ không danh không phận, lại còn mang theo một 'đứa trẻ hoang' bên mình, lấy tư cách gì để đứng cạnh người đàn ông quyền lực nhất thành phố S? Cô không thấy mình đang làm vẩn đục bộ suit của anh ấy sao?"
Sắc mặt Tô An tái nhợt. Từng chữ "đứa trẻ hoang" như những nhát dao đâm vào tim cô. Cô có thể chịu đựng sự nhục nhã, nhưng cô không cho phép bất kỳ ai xúc phạm đến con trai mình.
"Tôi là ai không quan trọng, nhưng đứa trẻ này có họ Lục." – An ngẩng cao đầu, giọng nói run rẩy nhưng kiên định – "Và cô cũng không có quyền phán xét vị trí của tôi khi Lục tổng còn chưa lên tiếng."
Sự phản kháng của Tô An khiến Lục Cận Ngôn thoáng ngạc nhiên, rồi một tia thỏa mãn lóe lên trong mắt anh. Anh thích đóa hồng này khi nó xù lông nhím để bảo vệ con mình. Nhưng với Diệp Tuyết, đó là một sự sỉ nhục.
"Cô dám cãi tôi?" – Diệp Tuyết giơ tay định giáng một cái tát xuống mặt Tô An.
Nhưng cổ tay cô ta đã bị Lục Cận Ngôn khóa chặt giữa không trung. Lực bóp của anh mạnh đến mức Diệp Tuyết phải kêu lên vì đau đớn, gương mặt kiều diễm biến dạng.
"Diệp Tuyết, nghe cho kỹ." – Lục Cận Ngôn ghé sát mặt cô ta, giọng nói như tiếng của tử thần – "Tô An là người của tôi. Con trai cô ấy là máu mủ của tôi. Bất cứ ai chạm vào họ, dù là một sợi tóc, tôi sẽ khiến gia tộc họ Diệp biến mất khỏi bản đồ kinh doanh của cái thành phố này trong một đêm. Cô hiểu ý tôi chứ?"
Anh hất mạnh tay Diệp Tuyết ra khiến cô ta lảo đảo suýt ngã. Sự sỉ nhục trước mặt đám đông khiến Diệp Tuyết run rẩy vì giận dữ. Cô ta nhìn chằm chằm vào Tô An, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tỵ:
"Lục Cận Ngôn, anh điên rồi! Anh định bỏ qua danh dự của gia đình vì một con đàn bà rẻ tiền sao? Tôi sẽ nói chuyện này với bác gái, để xem bà ấy có chấp nhận loại người này bước chân vào cửa Lục gia không!"
Nói rồi, Diệp Tuyết quay lưng bỏ đi, nhưng trước khi khuất bóng, cô ta vẫn không quên để lại một ánh nhìn đầy độc địa nhắm vào Tô An.
Bữa tối vốn dĩ để "hâm nóng" tình cảm bỗng chốc trở nên nặng nề. Lục Cận Ngôn kéo Tô An vào phòng VIP, anh thô bạo đẩy cô vào ghế sofa rồi ra lệnh cho bảo mẫu đưa bé Bo sang phòng bên cạnh.
"Anh làm gì vậy? Buông tôi ra!" – An vùng vẫy, sự xuất hiện của Diệp Tuyết đã khơi dậy tất cả nỗi lo sợ về vị thế bấp bênh của cô.
Lục Cận Ngôn không nói một lời, anh lao tới, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn nồng mùi chiếm hữu và tức giận. Anh cắn mút môi cô đến bật máu, như thể đang muốn tẩy sạch mùi vị của những lời nhục mạ mà Diệp Tuyết vừa để lại.
Cảnh H+ diễn ra ngay trên chiếc ghế sofa da thuộc sang trọng của phòng VIP. Lục Cận Ngôn không dùng sự dịu dàng của chương trước, mà thay vào đó là một sự chiếm đoạt điên cuồng để khẳng định quyền sở hữu. Anh tháo tung váy áo của cô, ép cô phải đối diện với sự trần trụi của mình dưới ánh đèn chùm rực rỡ.
"Em nhìn thấy chưa? Kẻ thứ ba? Thách thức?" – Anh vừa thúc mạnh vào cô vừa gầm lên – "Trong thế giới của tôi, không có ai là kẻ thứ ba cả. Chỉ có tôi và em. Bất cứ ai muốn xen vào, tôi sẽ nghiền nát họ. Em nghe rõ chưa, Tô An?"
An nức nở, cơ thể cô uốn lượn theo từng nhịp điệu tàn nhẫn của anh. Sự ghen tuông của anh dành cho cô là một loại gánh nặng, nhưng sự bảo vệ của anh lại khiến cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang lún sâu vào vũng bùn.
"Nói đi! Em là của ai?" – Anh bóp chặt lấy hai bầu ngực của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc cháy ngọn lửa dục vọng của mình.
"Tôi là của anh... của Lục Cận Ngôn..." – Cô mê loạn trả lời, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng khóc nghẹn.
Khi mọi thứ kết thúc, Lục Cận Ngôn nằm đè lên người cô, hơi thở vẫn còn dồn dập. Anh vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc để bình ổn lại cơn thịnh nộ.
"Đừng nghe những gì cô ta nói. Ở thành phố S này, lời nói của tôi mới là pháp luật. Không ai có thể đuổi mẹ con em đi."
An nhắm mắt lại, lòng đau thắt. Sự xuất hiện của Diệp Tuyết là một lời cảnh báo: Cái lồng này dù có bằng vàng thì sóng gió bên ngoài vẫn có thể ập đến bất cứ lúc nào. Và người đàn ông đang ôm cô đây, vừa là thiên thần bảo hộ, vừa là ác ma đã đẩy cô vào con đường không lối thoát này.
Sóng gió thực sự bây giờ mới bắt đầu. Kẻ thứ ba xuất hiện không chỉ mang đến sự thách thức, mà còn là khởi đầu cho một chuỗi những âm mưu thâm độc nhắm vào mẹ con cô ở những chương tiếp theo.