MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoan Nào, Để Tôi Yêu Em!Chương 14: BỮA TỐI ĐẪM MÙI THUỐC SÚNG

Ngoan Nào, Để Tôi Yêu Em!

Chương 14: BỮA TỐI ĐẪM MÙI THUỐC SÚNG

1,133 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe dừng lại trước cổng chính của Lục gia – một tòa lâu đài mang phong cách kiến trúc Gothic cổ điển, toát lên vẻ uy nghiêm và bảo thủ đến nghẹt thở. Tô An ngồi trong xe, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô mặc một chiếc váy kín đáo màu xanh navy, mái tóc búi cao đơn giản, cố gắng thu mình lại hết mức có thể.

"Đừng run." – Giọng Lục Cận Ngôn vang lên, trầm thấp và lạnh lùng. Anh vươn tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, bao bọc nó trong lòng bàn tay to lớn, nóng rực của mình. – "Có tôi ở đây, không ai được phép làm tổn thương em."

An nhìn anh, nụ cười chua chát hiện trên môi. Người đàn ông này chính là kẻ gây ra mọi sóng gió, giờ đây lại đóng vai vị thần bảo hộ. Cô khẽ rút tay lại, ánh mắt nhìn về phía bé Bo đang ngồi ở ghế phụ, đứa nhỏ vẫn ngây thơ không biết mình sắp bước vào một "hang cọp".

Vừa bước vào phòng ăn dài dằng dặc, không khí dường như đặc quánh lại. Ngồi ở vị trí chủ tọa là bà Lâm Tuyết Lâm – phu nhân quyền lực của nhà họ Lục, người phụ nữ đứng sau sự thành công của cả một đế chế. Bên cạnh bà không ai khác chính là Diệp Tuyết, cô ta đang nở nụ cười đắc thắng, đôi mắt nhìn Tô An đầy vẻ giễu cợt.

"Cận Ngôn, con về rồi." – Bà Lâm lên tiếng, giọng nói sang sảng nhưng chứa đầy uy lực. Bà thậm chí không liếc mắt nhìn Tô An lấy một cái, như thể sự tồn tại của cô chỉ là không khí. – "Ngồi xuống đi. Diệp Tuyết nói hôm nay có chuyện quan trọng muốn bàn với con về hôn ước của hai nhà."

Lục Cận Ngôn thản nhiên kéo ghế cho Tô An ngồi xuống ngay cạnh mình, rồi mới từ tốn ngồi xuống. Anh không nhìn Diệp Tuyết, chỉ nhàn nhạt đáp: "Con không nhớ mình có hôn ước nào cả. Nếu mẹ muốn bàn chuyện kinh doanh, con sẽ nghe. Còn chuyện riêng tư, con đã có lựa chọn của mình."

"Rầm!" – Bà Lâm đập mạnh đôi đũa xuống bàn, tiếng động vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. "Lựa chọn của con là mang một người phụ nữ không rõ lai lịch và một đứa trẻ lạ hoắc về đây sao? Con có biết danh dự của Lục gia đáng giá bao nhiêu không?"

Tô An cúi đầu, lòng ngực nghẹn đắng. Nhưng đúng lúc này, bé Bo – đứa trẻ vốn nhạy cảm – đột ngột lên tiếng: "Bà ơi, cháu không phải đứa trẻ lạ. Cháu là con của ba Cận Ngôn."

Cả phòng ăn rơi vào im lặng đến đáng sợ. Diệp Tuyết nghiến răng, còn bà Lâm thì nheo mắt nhìn đứa bé. Sự giống nhau đến kỳ lạ giữa Bo và Lục Cận Ngôn là điều không thể phủ nhận.

"Đúng vậy. Nó là máu mủ duy nhất của con cho đến thời điểm này." – Lục Cận Ngôn lạnh lùng tiếp lời, đôi mắt anh quét qua Diệp Tuyết khiến cô ta rùng mình. – "Và Tô An là mẹ của nó. Ai xúc phạm cô ấy, chính là xúc phạm con."

Bữa tối tiếp diễn trong sự căng thẳng tột độ. Mùi thức ăn thơm lừng nhưng đối với An, nó nồng nặc mùi thuốc súng. Bà Lâm liên tục dùng những lời lẽ cay nghiệt để công kích xuất thân của cô, còn Diệp Tuyết thì không ngừng châm chọc về quá khứ "bán thân cứu cha" của An bốn năm trước.

"Một người phụ nữ đã từng bán mình lấy tiền, liệu có tư cách dạy dỗ người thừa kế của Lục gia không?" – Diệp Tuyết nhếch môi, ánh mắt đầy nọc độc.

Tô An không nhịn được nữa, cô ngẩng đầu, đôi mắt rực cháy: "Đúng, tôi đã từng vì gia đình mà làm tất cả. Nhưng tôi chưa bao giờ dùng thủ đoạn để hãm hại ai. Danh dự của tôi có thể không cao quý như Diệp tiểu thư, nhưng ít nhất tôi sống thật với bản thân mình."

Lục Cận Ngôn không nói gì, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên. Sự phản kháng của cô luôn là thứ khiến anh say mê nhất.

Ngay sau bữa tối đầy áp lực, khi bà Lâm và Diệp Tuyết lui vào phòng trà, Lục Cận Ngôn lôi tuột Tô An vào căn phòng cũ của anh trên tầng hai. Vừa đóng cửa, anh đã ép cô vào bức tường lạnh lẽo, nụ hôn nồng mùi rượu vang và sự tức giận chiếm lấy cô.

"Em giỏi lắm, dám ở trước mặt mẹ tôi mà lớn tiếng như vậy." – Anh gầm nhẹ, bàn tay thô bạo xé mở phần cổ váy của cô.

Cảnh H+ diễn ra trong sự cuồng nhiệt và giận dữ. Lục Cận Ngôn không dùng sự dịu dàng, anh chiếm đoạt cô như một cách để giải tỏa sự ức chế từ bữa tối, cũng như để khẳng định với chính mình rằng cô hoàn toàn thuộc về anh, bất chấp sự phản đối của gia đình.

Anh thô bạo nhấc một chân cô lên, thâm nhập vào sâu trong cô ngay tại tư thế đứng. An nức nở, đôi tay bám chặt vào bờ vai rắn chắc của anh để không ngã quỵ. Tiếng va chạm xác thịt vang lên giữa căn phòng cổ kính của Lục gia, như một sự thách thức đối với những quy tắc bảo thủ ở phía dưới sảnh.

"Nói... em có sợ họ không?" – Anh thúc mạnh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô.

"Tôi... tôi sợ... nhưng tôi không hối hận..." – An mê loạn trả lời, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên vai anh.

"Tốt. Chỉ cần em không chạy, tôi sẽ biến cả thế giới này thành kẻ thù để bảo vệ em." – Lục Cận Ngôn gầm lên, trút hết dục vọng vào sâu trong cơ thể cô.

Bữa tối đẫm mùi thuốc súng kết thúc bằng một cuộc hoan lạc đầy tội lỗi. Tô An nhận ra, vị trí của cô trong Lục gia không chỉ là một người tình, mà là một quân bài trong cuộc chiến quyền lực của Lục Cận Ngôn với gia tộc mình. Và cái giá để được ở bên con, chính là phải trở thành đích ngắm của mọi sự thù ghét.

Sáng hôm sau, khi bước ra khỏi lâu đài, An nhìn thấy ánh mắt đầy oán hận của Diệp Tuyết phía sau cửa sổ. Cô biết, trận chiến này chỉ mới bắt đầu.