Trở về biệt thự đỉnh đồi sau bữa tối kinh hoàng, không gian tĩnh lặng lạ thường nhưng lại mang theo sự áp bức đến nghẹt thở. Tô An vừa định bước vào phòng của bé Bo để kiểm tra con trai thì một bàn tay sắt đá nắm chặt lấy cổ tay cô, lôi mạnh về phía phòng ngủ chính.
"Rầm!"
Cánh cửa đóng sầm lại. Lục Cận Ngôn hất mạnh cô xuống giường. Anh không bật đèn sảnh, chỉ có ánh đèn vàng mờ ảo từ đầu giường hắt lên gương mặt đang phủ đầy sương lạnh của anh.
"Em tưởng tôi không biết sao?" – Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nguy hiểm – "Trong lúc tôi đi lấy xe, mẹ tôi đã nói gì với em? Và em... em đã dám gật đầu với bà ấy?"
Tô An ngồi dậy, mái tóc rối bời, đôi mắt cô rực lên sự kiên cường đến tuyệt vọng: "Bà ấy nói đúng! Tôi ở bên cạnh anh chỉ khiến anh mất đi danh dự, khiến Bo bị người ta sỉ nhục là đứa con không danh phận. Bà ấy hứa sẽ đưa Bo ra nước ngoài học tập tốt nhất, chỉ cần tôi..."
"Chỉ cần em biến mất khỏi cuộc đời tôi lần nữa, đúng không?" – Lục Cận Ngôn ngắt lời, anh cười gằn, nụ cười tàn nhẫn đến mức khiến An run rẩy – "Em thật sự tưởng rằng mình có thể một lần nữa cầm tiền rồi bỏ chạy? Tô An, em coi tôi là loại đàn ông gì? Một kẻ ngu ngốc bị em lừa hai lần?"
Anh tiến lại gần, tháo thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh. An hốt hoảng định bò xuống giường chạy trốn, nhưng ngay lập tức bị anh tóm lấy cổ chân – nơi chiếc chip định vị vẫn đang nhấp nháy ánh sáng xanh lạnh lẽo – và kéo ngược cô lại.
"Ngoan nào... sự bướng bỉnh của em cần phải được trừng phạt."
Anh thô bạo lột bỏ chiếc váy navy của cô, không một chút nâng niu. Anh dùng chiếc thắt lưng da quấn chặt hai cổ tay cô lại, treo lên đầu giường gỗ chạm khắc. Tư thế đầy nhục nhã này khiến An nức nở, cô vùng vẫy trong vô vọng.
"Lục Cận Ngôn, anh là đồ khốn! Anh không thể đối xử với tôi như vậy!"
"Tôi có thể." – Anh thản nhiên đáp, nụ hôn của anh đáp xuống môi cô, nhưng lần này là một cú cắn mạnh đến bật máu.
Màn trừng phạt H+ diễn ra trong sự cưỡng chế tuyệt đối. Lục Cận Ngôn không dùng bất kỳ sự dạo đầu nào, anh thâm nhập vào cô một cách đột ngột và mạnh bạo. Cơn đau xé rách khiến An thét lên, nước mắt giàn dụa trên mặt. Anh không dừng lại, mỗi cú thúc đều mang theo sự giận dữ tích tụ, như muốn đóng đinh cô vào chiếc giường này, vào cuộc đời anh mãi mãi.
"Nhìn tôi!" – Anh ra lệnh, bàn tay bóp chặt lấy cằm cô – "Ánh mắt này, cơ thể này, chỉ được phép nghĩ đến tôi. Nếu em còn dám có ý định thỏa hiệp với bất kỳ ai để rời đi, tôi sẽ không chỉ xích em lại bằng chiếc chip này đâu. Tôi sẽ khiến em không thể bước xuống giường trong suốt phần đời còn lại."
Căn phòng tràn ngập tiếng va chạm xác thịt tàn nhẫn và tiếng khóc nghẹn ngào của Tô An. Lục Cận Ngôn giống như một cơn bão điên cuồng, anh chiếm đoạt cô không chỉ để thỏa mãn dục vọng, mà là để khẳng định quyền sở hữu tối thượng. Anh muốn cô nhớ rõ, dù là mẹ anh hay Diệp Tuyết, không ai có quyền định đoạt số phận của cô ngoại trừ anh.
"Cầu xin anh... nhẹ một chút... tôi sai rồi..." – Trong cơn mê loạn vì đau đớn và khoái cảm cưỡng ép, An cuối cùng cũng phải cúi đầu.
"Nói lại lần nữa." – Anh gầm nhẹ, nhịp độ càng nhanh hơn, sâu hơn.
"Tôi không đi nữa... tôi sẽ ở lại... làm ơn..."
Lục Cận Ngôn hài lòng với câu trả lời đó. Anh cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt của cô, một sự dịu dàng biến thái sau khi đã giày vò cô đến kiệt sức. Anh trút hết mọi khát khao và sự độc tài vào sâu trong cô, kết thúc màn trừng phạt bằng một sự bùng nổ đầy nhục cảm.
Khi mọi thứ qua đi, anh cởi trói cho cô, nhưng vẫn ôm chặt cơ thể rã rời ấy vào lòng. Anh khẽ vuốt ve vết hằn đỏ trên cổ tay cô, giọng nói khàn đặc:
"Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của tôi thêm một lần nào nữa. Tô An, em là mạng sống của tôi, nhưng nếu mạng sống này muốn rời bỏ tôi, tôi thà bóp chết nó còn hơn để kẻ khác chạm vào."
Tô An nằm im lìm, linh hồn như đã chết lặng. Cô nhận ra rằng, sự bướng bỉnh của cô chỉ làm xiềng xích của anh thêm chặt. Anh yêu cô theo cách của một bạo chúa, và tòa lâu đài này chính là ngôi mộ đẹp nhất mà anh dành cho cô.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, chiếc chip nơi cổ chân cô vẫn nhấp nháy, như một con mắt của ác ma đang canh chừng mọi nhịp đập của trái tim cô.