Con hẻm số 13 nằm khuất sâu sau dãy nhà cũ, hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới tránh được nhau. Khi Minh kéo vali bước vào, trời đã sẩm tối. Đèn đường chỉ có một bóng duy nhất, ánh sáng vàng yếu ớt chớp tắt như sắp tắt hẳn.
Cuối hẻm là căn nhà cũ hai tầng, tường loang lổ, cánh cổng sắt gỉ sét kêu lên rin rít khi Minh đẩy vào.
“Đúng là rẻ có lý do…”
Minh lẩm bẩm, nhưng vẫn tra chìa khóa.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, mùi ẩm mốc pha lẫn mùi gỗ cũ xộc thẳng vào mũi. Bên trong tối om. Minh đưa tay bật công tắc.
Đèn sáng lên rồi tắt phụt. Phải đến lần thứ ba, ánh sáng mới đứng yên, yếu ớt nhưng đủ để nhìn rõ căn phòng khách trống trơn.
Sàn nhà phủ bụi dày… ngoại trừ một điều kỳ lạ.
Có những dấu chân ướt in rõ trên nền gạch, kéo dài từ cửa vào giữa phòng, rồi đột ngột biến mất.
Minh đứng sững lại.
“Chắc… do ai đó vừa dọn dẹp xong?”
Cậu tự trấn an, nhưng trong nhà không hề có xô nước hay giẻ lau.
Minh kéo vali vào phòng ngủ tầng dưới. Căn phòng nhỏ, chỉ có chiếc giường gỗ cũ và một chiếc tủ đã bong sơn. Trên tường, có một vết nứt dài như vết cào.
Đêm xuống rất nhanh.
Khoảng gần nửa đêm, Minh tắt đèn đi ngủ. Không gian yên tĩnh đến lạ, yên tĩnh đến mức cậu nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp.
Bỗng…
Cốc… cốc…
Minh mở mắt.
Tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài căn phòng, chậm rãi và đều đặn.
Cốc… cốc…
Tim Minh đập thình thịch. Cậu nhìn đồng hồ. 3:00 sáng.
“Có ai không?”
Minh lên tiếng, giọng khàn đi vì sợ.
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng gõ… gần hơn.
Cốc…
Cánh cửa phòng ngủ khẽ rung lên.
Rồi một giọng thì thầm vang lên, rất nhẹ, rất gần, như sát ngay bên tai Minh:
“Cuối cùng… cũng có người ở lại…”
Minh bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Căn phòng trống không.
Nhưng cánh cửa phòng ngủ… đang từ từ mở ra, dù Minh chắc chắn mình đã khóa.
Ngoài hành lang tối om, có thứ gì đó vừa lướt qua.
Và đêm đầu tiên ở ngôi nhà cuối hẻm, mới chỉ bắt đầu.